Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Vũ Tích
"Muội sẽ đợi huynh ở phía trước, chờ huynh, chờ…"
Chờ...chờ cái đầu muội a!
Trên không trung, lôi quang tàn phá, hồ quang điện bay loạn xạ, sóng xung kích ngập trời. Lý Trường Thọ chắc chắn đây là lần đột phá cuối cùng rồi.
Đáp lại Hữu Độc, hắn chắp tay, quay người thi triển độn thuật chạy xa.
Cáo từ, gặp lại sau...à không gặp lại càng tốt!
Nhớ lại ngày trước, việc hắn lợi dụng nàng để Thánh Nhân hiển linh cứu Độ Tiên môn, bây giờ hắn tặng pháp bảo lồng chim cho Hữu Cầm Huyền Nhã vượt Thăng Tiên Kiếp coi như là một phần thưởng nho nhỏ đi. ——Lý Trường Thọ cảm thấy, mình được Thánh Nhân thưởng thức, chắc cũng có liên quan đến việc này.
Bây giờ, đại lão Tam Giáo đã tới hơn một nửa, mấy trăm nhà tam giáo tiên tông tập trung ở chỗ này. Hữu Cầm Huyền Nhã dùng pháp bảo lồng chim chống lại một lượt thiên kiếp thế này đã khiến cho bản thân hắn tiếp nhận nguy hiểm to lớn.
Nhưng mà Lý Trường Thọ cũng không e ngại việc này.
Là do hắn suy nghĩ chưa vẹn toàn, khi tặng pháp bảo lồng chim cho Hữu Cầm Huyền Nhã hắn chưa cân nhắc đầy đủ đến tình hình lúc này. Đây là sai lầm của hắn, không thể trách Hữu Cầm Huyền Nhã được.
Trọng điểm là, nàng độ kiếp thì cứ việc độ kiếp đi, không có việc gì nhắc đến hai chữ “Trường Thọ” làm gì!
Hắn là huynh đệ của Thiên Đạo sao? Thiên Đạo nể mặt mũi của hắn làm cho uy lực thiên kiếp giảm mấy phần sao?
Trong lòng Lý Trường Thọ rối bời, độn thổ không nhanh không chậm, đi được nửa đường, lại bí mật quay trở về.
Cần phải căn dặn Hữu Cầm Huyền Nhã một việc, nếu không mình thật sự chọc đến phiền phức.
Lý luận này có chút mơ hồ:
[ Pháp bảo lồng chim có thể chống đỡ một đợt thiên kiếp. Việc này đã được Hữu Cầm Huyền Nhã chứng thực, cũng được thiên đạo cho phép.
Nhưng xét về tác động lâu dài và phổ biến tại Hồng Hoang, pháp bảo này giúp xác suất độ kiếp thành công tăng rất nhiều, càng ngày càng nhiều tiên nhân. Thiên địa sẽ sinh ra nhiều biến số.
Chuyện này có lẽ làm cho thiên kiếp đến sớm hơn, uy lực tăng thêm.
Đến lúc đó, Lý Trường Thọ là người sáng tạo ra máy gian lận trợ giúp độ kiếp ‘Pháp bảo lồng chim’, chắc chắn bị liên lụy nhân quả.]
Đồ vật này chỉ dành cho một số người quanh mình sử dụng.
Trong lòng Lý Trường Thọ cân đo đong đếm một hồi, thử thôi diễn một chút suy nghĩ của Hữu Cầm Huyền Nhã, chuẩn bị ngôn từ để thuyết phục.
Cùng lúc đó, hắn truyền âm cho Hùng Linh Lỵ, bảo nàng ẩn nấp ở một góc xa nào đó của bảo đồ. Hắn sẽ cùng nàng tụ hợp sau.
Lúc này tất nhiên đang có rất nhiều tiên thức nhìn chăm chú lên Hữu Cầm Huyền Nhã. Lý Trường Thọ cũng không đến gần, hắn chui ra tại một khu rừng trúc cách đó khoảng 20 dặm.
Lý Trường Thọ chắp tay nhìn giống như phần lớn luyện khí sĩ đang ở đó. Lôi kiếp vừa tán, cảnh tượng dần hiện ra. Hữu Cầm Huyền Nhã đang gột rửa bên trong tiên quang, từ phàm thể hóa thành tiên linh chi thể.
Giờ phút này Hữu Cầm Huyền Nhã đang đắm mình trong cảnh giới huyền diệu nào đó, nhắm mắt ngưng thần…
Phi thăng?
Lý Trường Thọ nhíu mày, kiên nhẫn chờ đợi thêm chút nữa, cho đến khi Hữu Cầm Huyền Nhã mở mắt ra tìm tung tích của chính mình, mới dùng tiên thức truyền âm, dặn dò nàng vài câu:
“ Sư muội, trong lòng ngươi nếu có cảm ngộ, lập tức ngồi xuống tu hành. Bên ngoài sẽ có tiên nhân kéo ngươi lại hỏi chuyện. Nếu có người hỏi ngươi lai lịch của cái lồng chim kia, ngươi cứ nói là ta tặng.
Ta từ bên trong cổ tịch tìm được vật này, chỉ có vài cái, giờ chỉ còn hai. Vật này liên lụy nhân quả rất lớn, nếu truyền ra bên ngoài thì hậu quả không thể tưởng tượng được.
Ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều. Vi huynh chỉ vì tình nghĩa đồng môn, chứ không có ý gì khác, mới đưa cho ngươi pháp khí như vậy.