Dịch: Tiểu Cửu Điểm
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Cơ duyên a...
"Cũng không đúng..."
Lý Trường Thọ đang quỳ ngồi dưới đất chậm rãi đứng lên, chắp tay sau lưng chăm chú nhìn bụi cỏ trên mặt đất, đáy lòng lại không ngừng tính toán.
Coi như tâm hóa tro bụi, ý thức không còn, lòng đau như cắt, tiên thức vẫn như cũ không quên cảnh giác xung quanh.
Hắn bỏ lỡ cơ duyên lần này, có lẽ cũng không phải là chuyện xấu.
Mọi sự đều có hai mặt tốt xấu của nó, hắn bây giờ mà tiến nhập Đâu Suất Cung, theo lý cũng không hoàn toàn là chuyện tốt.
Nếu trước đây bản thân nghe theo ý định của Đại Pháp Sư, thì sẽ vi phạm giáo lí Nhân giáo. Không những thế, trái lại còn có thể mất đi "Sự vừa mắt của Thánh Nhân" đối với mình...
Kể từ đó con đường tu đạo của bản thân sau này có thể trở thành đệ tử của Đại Pháp Sư, hoặc là đệ tử của Thái Thượng Lão Quân, hóa thân Thánh Nhân.
Đến khi kiếp nạn Phong Thần xảy ra, bản thân hắn chẳng phải sẽ có khả năng trở thành người ứng kiếp của Nhân giáo sao?
Mà trước kiếp nạn Phong Thần, Thái Thanh Thánh Nhân chỉ cần nói một câu "Ta chỉ có một đệ tử" đã có thể khiến cho Huyền Đô Đại Pháp Sư tránh thoát khỏi bảng Phong Thần.
Bây giờ nếu như mình vào Đâu Suất Cung, nói không chừng kiếp nạn của tam giáo Đạo môn sẽ lập tức ứng trên người mình!
"Ài..."
Hiện tại hắn cũng chỉ có thể an ủi mình như vậy.
Lý Trường Thọ đương nhiên biết rõ việc nếu hắn vào Đâu Suất Cung, cũng có thể sớm vì Ngọc Đế hiến kế, vì ngài thuần phục và tính toán các vị trí chính thần trên Thiên Đình. Mà sau khi vào Đâu Suất Cung, hệ số an toàn của mình còn có thể tăng lên rất nhiều...
"Thay đổi góc nhìn lạc quan hơn một chút, cũng chỉ có thể giúp cho đáy lòng mình giảm đi nửa phần mất mát mà thôi.
Giống với kiếp trước của hắn, lúc thời còn đi học hắn có thích một chiếc xe thể thao, vì không mua nổi mà thành ra tiết kiếm được mấy trăm vạn...
Cơ hội lần này mặc dù không thể nắm chắc, nhưng đổi lại có thể xem là kinh nghiệm thất bại vô cùng quý báu từ khi tu tiên đến nay.
Có vị Đại La Kim Tiên nào đó nói rất hay, thất bại là mẹ thành công.
Tuy là thành công có vẻ như là bị mẹ kế nuôi lớn, còn thường xuyên bị chèn ép, áp đặt...
Mọi thứ đều do khôn quá hóa dở, một lòng cầu ổn tự nhiên cũng có mặt trái của nó.
Kiếp trước Lý Trường Thọ đã từng đọc qua mấy cái cố sự, năm đó nếu như Gia Cát Khổng Minh không một lòng cầu ổn mà chịu chấp nhận kế "Xuất binh trước giờ Ngọ" của Ngụy Diên, thì có lẽ kết thúc của Tam Quốc Diễn Nghĩa đã không phải là hoàn toàn khác xa so với lịch sử.
Vậy...bản thân nên hay không nên bảo trì sự ổn trọng, bất biến trong mọi tình huống, tại những phương diện khác ít quan tâm tính toán lại sao?
Lý Trường Thọ cân nhắc một hồi rồi vẫn từ bỏ ý nghĩ này.
Hiện nay, hắn đang nắm lấy hai sợi dây thừng của Thái Thanh lão gia và Ngọc Đế, vả lại phương hướng của hai sợi dây thừng may mắn tụ cùng một chỗ. Điều này cũng giúp hắn có thể nhanh chóng trèo cao mà không cần phải mạo hiểm quá nhiều.
Xử lí tốt việc Long Tộc nhập thiên.
Tự mình vượt qua Kim Tiên đại kiếp.
Đạo nhân giấy lên Thiên Đình nhận thần vị, giúp hắn tính toán vị trí chính thần để chuẩn bị đối phó với đại kiếp nạn Phong Thần sắp tới.
Đây mới chính là ba đại sự mà hắn cần toàn lực lưu tâm!
Cơ duyên lần này, có được thì là do nhân phẩm ta tốt, còn không có cũng chẳng sao.
[Tuy rằng không thể trở nên rất tốt, nhưng tối thiểu sẽ không vì sự kiện lần này mà xấu đi.]
Nghĩ tới đây, Lý Trường Thọ cười khẽ một tiếng, cả người lập tức đã khôi phục lại tinh thần.
Mọi việc cũng chỉ diễn ra trong giây lát mà thôi.
Đáy lòng bỗng như tỉnh ngộ tỏ tường mọi thứ, từng sợi đạo vận lưu chuyển trong người hắn, khiến hắn cảm thấy bản thân cùng thiên địa lại nhiều thêm vài phần liên kết...
"Chậm đã!"
Lần cảm ngộ này là sao? Như thế nào ở loại địa phương này mà cũng ngộ đạo được?
Lý Trường Thọ nhanh chóng áp xuống đạo tâm đang rục rịch không an phận của mình, thu nạp trùng trùng điệp điệp sảm ngộ, sau đó quay về núi để đột phá.
Áp chế cảm ngộ cũng không phải là hoàn toàn vứt bỏ cảm ngộ, mà chỉ là để trì hoãn nó, đồng thời tổn thất chỉ có một đến hai thành chỗ tốt mà thôi.
Hiện giờ Đại Pháp Sư không có ở đây, bản thân lại cảm ngộ đột phá để bại lộ tu vi, vốn không có chút lợi nào, mà còn có thể khiến bản thân rước lấy phiền toái.
Nói đoạn, Lý Trường Thọ vừa ngăn chặn được cảm ngộ của bản thân thì lại phát giác ra được bên cạnh có một chút đạo vận hơi nông cạn, nhưng cũng được xem là hơi huyền diệu đang chậm rãi lưu chuyển tứ phía...