Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Cảm giác này của Lý Trường Thọ càng ngày càng thấy chắc chắn.
Bắt đầu từ việc mình nhận chỉ khi bái lạy bức tranh Thánh Nhân, mãi cho đến khi tới đây bị an bài một chữ "Đi" để tiến vào bên trong bảo đồ...giờ thì nhận được mệnh lệnh cụ thể.
Cũng không phải Thánh Nhân lão hạ mệnh lệnh đi.
« Thái Thanh Đạo Hàm » có đoạn: "Không phải ta nghĩ, không phải ta làm, không phải ta thiện ác, không phải ta lặp đi lặp lại."
Lý Trường Thọ nhìn viên trắc cảm thạch có phẩm chất cực cao trên cổ tay mình.
Hắn đeo khối đo trắc cảm thạch này ngay từ lúc đầu tiến vào đây, và nó vẫn phát ra ánh sáng lập loè từ đó đến giờ.
Có một cỗ tiên thức tuyệt cường đang ẩn nấp xung quanh đây, một mực chăm chú nhìn chính hắn.
Cùng những tiên thức thỉnh thoảng xuyên thấu qua [ Giang Sơn Tiểu Xã Tắc Đồ] quét đến mình không giống nhau.
Đạo tiên thức này trực tiếp khóa chặt lên người mình.
Đáng tiếc, dù Đại Pháp Sư ở sau lưng sai sử mình, mình cũng không thể không làm theo mệnh lệnh của Đại Pháp Sư, mà việc này hoàn toàn không có cách nào xác minh được.
Đại Pháp Sư là người bảo kê cho mình, mình cũng phải nộp cho người một chút phí bảo hộ thôi.
Kỳ thật Lý Trường Thọ có thể đoán được sự việc Đại Pháp Sư đang làm có thể có một nguyên nhân khác, dễ đoán nhất là thực thi ý chỉ của "bên trên".
Nhân Giáo dương uy?
Nhân Giáo không cần dương uy?
Thái Thanh lão tử không người nào dám trêu chọc, Huyền Đô Đại Pháp Sư cũng không có khả năng nhận kiếp nạn, trên Hồng Hoang thiên địa, hơn một nửa số luyện khí sĩ biết Nhân Giáo thần bí, cái này đã có đầy đủ "Uy" rồi.
Lý Trường Thọ tiếp tục ẩn thân dưới nước suy nghĩ.
Cách đó không xa, Hùng Linh Lỵ vác tiên chùy chạy đến, kéo lê hai thi thể yêu thú phía sau, mang theo một đường bụi mù vì chạy quá nhanh.
Lý Trường Thọ nhìn nàng chăm chú, rất nhanh liền nghĩ ra một ý tưởng.
"Nhân Giáo Dương Uy" tuy chỉ là bốn chữ, nhưng bên trong nó ẩn chứa một mưu đồ rất lớn. Hắn chỉ cần giúp Nhân Giáo biểu hiện uy phong, hào quang rực rỡ trong lần Tam Giáo Khởi Nguyên Đại Hội là đủ rồi. Chứ hắn cũng không nhất định phải tự mình toả sáng.
Lý Trường Thọ toàn lực tản ra tiên thức, tìm kiếm hình bóng mà trước đây hắn đã phát hiện mấy lần nhưng đều tránh đi … Hữu Độc sư muội.
Để hoàn thành việc này, thì một cái "pháp bảo người" là không đủ.
Cơ hồ chỉ trong nháy mắt, Lý Trường Thọ đã nhìn thấy Hữu Cầm Huyền Nhã đang đấu pháp cùng yêu thú, cách vị trị của hắn tầm sáu trăm dặm.
Xung quanh Hữu Cầm Huyền Nhã còn có mấy tên đệ tử Nhân Giáo đang cùng nàng phối hợp với nhau, chém giết hai con yêu thú.
Có một điều đặc biệt, mấy nam đệ tử Nhân Giáo này đều không phải đệ tử Độ Tiên Môn.
Hai mắt Lý Trường Thọ tỏa sáng, liền đưa cho Hung Linh Lỵ mấy tấm Thần Hành Phù cùng Khinh Thân Phù vừa vẽ xong, để nàng giảm bớt tiêu hao khí lực trong quá trình di chuyển.
Sau đó hắn liền thi triển độn pháp, chạy về phía Hữu Cầm Huyền Nhã.
"Làm loại sự tình náo động này, cần tìm diễn viên chuyên nghiệp mới chắc ăn được."
Không lâu sau…
"Hữu Cầm sư mội?"
Trường Thọ huynh!
Hữu Cầm Huyền Nhã đang ngự kiếm chiến đấu với yêu thú nghe được tiếng gọi, lập tự xoay người, nhìn về hướng có âm thanh vừa rồi.
Đã thấy…
Vị sư huynh làm nàng lo lắng, giờ đang đứng ở ngọn một cây đại thụ cách đó trăm trượng, tóc dài cùng đạo bào đung đưa trong gió, lộ ra nụ cười nhẹ nhàng với mình.
Giờ phút này, nụ cười ấy đã lấp đầy trái tim của nàng. Vốn gương mặt lầm tấm mồ hôi, giờ lộ ra mấy phần mừng rỡ, dù đã kìm nén, nhưng nụ cười vẫn xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Tâm hoa có chút nở rộ, giờ phút này thế giờ đối với nàng chỉ có một người.
Chợt nghe:
"Hữu Cầm sư muội mau ra tay! Bên này chịu không được nữa rồi."
"Còn vị đạo hữu bên kia, xin tới giúp đỡ, hai đầu yêu thú này rất lợi hại!"
Đoàn đội thiếu sự hộ trợ từ phi kiếm của Hữu Cầm Huyền Nhã, làm mấy tên nam đệ tử liên tục thối lui, chỉ còn cách cầu cứu.
Hữu Cầm Huyền Nhã vội vàng xoay người, tế lên mười sáu thanh phi kiếm, bùng lên chân hỏa, phi kiếm gào thét gia nhập trận chiến, đem hai đầu yêu thú miễn cưỡng áp chế lại lần nữa.
Bờ môi Lý Trường Thọ khẽ nhúc nhích, dĩ nhiên là truyền âm cho Hùng Linh Lỵ.
Giờ phút này, Thiết Tháp thiếu nữ đã đi tới phía sau hai đầu yêu thú, tay trái giơ cao tiên chùy, tay phải cẩm trường lao, từ trong rừng phi ra, lớn tiếng hô lên: