Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Lý Trường Thọ ẩn núp trong bóng tối dẫn đường, còn Hùng Linh Lỵ thì vắt chân lên cổ mà chạy, hai người rất nhanh đã tìm được nơi ẩn nấp mới.
Chỗ ẩn nấp trước đó đã không thể ở lại thì nhất định phải nhanh chóng di chuyển đến chỗ mới!
Tự nhiên có hai con yêu thú cùng lúc chạy đến chỗ mình ẩn nấp, điều này khiến hắn không thể đoán già đoán non các khả năng.
Một là có người cố ý can thiệp vào bảo đồ, dẫn dắt yêu thú đến chỗ mình. Hai là tự bảo đồ có thiết kế hệ thống trừng phạt những kẻ chỉ biết lẩn trốn ở vòng ngoài.
Nhưng mà muốn động tay động chân vào bảo đồ trước mắt bao nhiêu người như hiện tại là một việc cực kỳ khó khăn.
Nếu vậy chỉ thì có thể là trong đại hội đã đặt ra một số quy tắc ngầm.
[Vị tiền bối Vân Trung Tử này đúng là suy nghĩ cẩn thận.]
Dựa vào tiên thức của mình có thể dò xét khá rộng, Lý Trường Thọ vận chuyển phong ngữ chú, chuẩn bị tốt lưới tơ nhện, rồi tiếp tục thi triển thuật độn thổ đi phía sau Hùng Linh Lỵ.
Chẳng mấy chốc, Hùng Linh Lỵ đã tới bờ một con sông lớn. Bên cạnh sông có một sườn núi và trên đó xuất hiện một cái hố lớn do nước sông bào mòn qua năm tháng. Hai người cùng nhau trốn tại chỗ này.
Lý Trường Thọ bố trí hai tầng Chướng Nhãn pháp cấp thấp xung quanh, rồi tiếp tục dùng tiên thức quan sát khu vực năm trăm dặm xung quanh.
Bây giờ, bọn hắn đã tiến vào khu vực có đông đảo luyện khí sĩ, không còn ở vị trí vòng ngoài nữa.
Đối với tu vi của những luyện khí sĩ này, nếu có va chạm với họ thì mình sẽ không để lộ ra át chủ bài, tránh làm mọi người chú ý không cần thiết.
Hùng Linh Lỵ cố gắng cuộn tròn lại trong một góc, cúi đầu nhìn Lý Trường Thọ: "
Biểu huynh, chúng ta một mực trốn tránh sao?"
"Tuỳ tình hình." Lý Trường Thọ cười nói. Bỗng có tiếng sấm sét vang lên từ trong áo giáp của Hùng Linh Lỵ.
Hùng Linh Lỵ gãi đầu ngượng ngùng nói: "Vừa rồi nhìn thấy hai con yêu thú kia làm ta đói bụng."
"Không thể ăn hai con yêu thú kia." Lý Trường Thọ lấy ra một bình đan dược "Cảm thấy đói thì ăn một viên…
Theo lý thì ngươi đến cảnh giới tích cốc rồi mới đúng chứ."
"Ừm, hiện tại ta không ăn cũng sẽ không chết được, nhưng không ăn thịt thì thân thể ta sẽ không có sức lực."
Hùng Linh Lỵ ngượng ngùng nói. Nàng ở sơn môn thường xuyên đói bụng, phần lớn mọi người đến cảnh giới tích cốc sẽ không thích ăn gì nữa.
Lý Trường Thọ gật đầu. Hắn đã hiểu một chút về thể chất của Vu Nhân.
Hắn đang muốn hỏi tiếp, thì tiên thức phát hiện có ba con yêu cầm từ vòng ngoài bay tới, đang nhanh chóng tiếp cận chỗ hắn cùng Hùng Linh Lỵ ẩn nấp.
Lý Trường Thọ nhíu mày, loại bỏ ngay suy đoán [ luật lệ ngầm dùng để trừng phạt ở vòng ngoài].
Còn lại mấy khả năng [ có người cố tình hãm hại hắn] hoặc [ huyết mạch Vu Nhân hấp dẫn yêu thú], hắn thiên về hai khả năng này nhất.
"Linh Lỵ, ngươi thường xuyên đi săn, đã từ săn bắt yêu cầm bao giờ chưa?"
Hùng Linh Lỵ lập tức gật đầu, trả lời với khuôn mặt vui mừng:
"Tất nhiên ta đã từng săn bắt rồi.
Trong trại của chúng ta ai cũng phải bắt chim, mò cá.
Nhưng thời điểm đi bắt chim, mọi người đều mang theo một cái phi lao, hiện tại trên người ta không có…"
"Ta có thể làm cho ngươi một cái" Lý Trường Thọ tiện tay hướng bên ngoài xuất chiêu, một dòng cát bùn dưới sông vọt tới tay Lý Trường Thọ và nhanh chóng ngưng tụ thành ba thanh trường lao màu vàng đất.
Mỗi thanh này Lý Trường Thọ đều cố ý làm to và nặng hơn bình thường, kết cấu đồng đều, cảm giác xuất chúng.
Hùng Linh Lỵ ở bên cạnh nhìn thấy thế rất hưng phấn…