Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Vân Trung Tử còn chưa kịp nhìn kỹ, Lý Trường Thọ cùng Hùng Linh Lỵ đã bị 【 Giang Sơn Tiểu Xã Tắc đồ 】 thu vào.
Vị Phúc Đức kim tiên này cũng không truy cứu thêm, tiếp tục thi triển thần thông đưa các đệ tử trẻ tuổi khác vào trong bảo đồ.
Trong đám đệ tử được bảo đồ thu vào, người mà Vân Trung Tử thấy bắt mắt nhất chính là Hùng Linh Lỵ. Nhưng "Hùng loli" này cũng không phải quá đặc biệt, chỉ là một thiếu nữ mang huyết mạch nửa vu nửa người, ngàn năm khó gặp mà thôi.
Vân Trung Tử sống bao lâu, có cái gì mà chưa từng thấy?
Đừng nói là nửa vu nửa người, mà vu, yêu, long, phượng cùng với Nhân tộc, mỗi cái hai phần huyết mạch đi nữa, Vân Trung Tử cũng đã gặp qua rồi.
Nếu nhìn vào tấm 【 Giang Sơn Tiểu Xã Tắc Đồ 】trong tay của lão thần tiên, thì chưa thấy có bất kỳ biến hoá nào, nhưng nếu nhìn thật kỹ sẽ thấy có những điểm nhỏ xíu đang phân bố đồng đều tại khắp các nơi bên trong.
Một lát sau, xung quanh bảo trì đã không còn ai đứng dậy nữa. Vân Trung Tử xốc lẵng hoa lên, lập tức có sáu viên bảo châu bay ra, phát ra linh quang rực rỡ.
Tiếp đó, Vân Trung Tử phẩy tay một cái, tấm bảo đồ kia chậm rãi bay xuống, lơ lửng ở trên mặt hồ. Sáu viên bảo châu cũng bay tới, bay lượn xung quanh, tiên quang lượng lờ, ngưng tụ thành một mảnh sương mỏng, hiện ra tình hình bên trong bảo đồ.
Vân Trung Tử đắc ý, vuốt ve sợi dâu, lạnh nhạt nói:
"Chư vị đạo hữu, chỉ cần dùng tiên thức thăm dò những viên bảo châu này là có thể nhìn thấy toàn cảnh, cũng có thể tuỳ ý xem xét khắp nơi bên trong bảo đồ."
Nói xong, lão thần tiên mang diện mạo gầy gò, tay xách lẵng hoa, trở về khán đài của đám người Xiển giáo.
Vân Trung Tử chỉ đem ra một bộ linh bảo cũng đủ khiến tiên nhân khắp nơi tán thưởng không thôi.
"Phúc Đức kim tiên của Xiển giáo thật sự không tầm thường!"
Mà những gì "Bảo châu cùng Tiểu Xã Tắc Đồ" vừa thể hiện cũng chỉ là một phần nhỏ khả năng của hậu thiên linh bảo 【 Giang Sơn Tiểu Xã Tắc đồ 】. Có điều, nếu ai luyện chế ra được linh bảo có uy năng như thế thì đã có thể coi là Hồng Hoang "Tuyệt chiêu" rồi!
Cùng lúc đó, những đệ tử trẻ tuổi chưa thành tiên không tiến vào bên trong bảo đồ đều ngửa đầu nhìn vào đám sương mù, quan sát hình ảnh bên trọng.
Từng đạo từng đạo tiên thức tiến vào thăm dò bên trong sáu viên bảo châu, tìm kiếm và quan sát đệ tử môn phái mình.
Đối với các vị đai lão thì có thể tuỳ ý "thưởng thức tình hình bên trong", chủ yếu là xem chỗ nào náo nhiệt nhất...
Lẻ loi đơn bóng, Huyền Đô đại pháp sư ngồi xếp bằng trơ trọi trên một đám mây, thi triển thần thông che lấp, khiến cho những người có tu vi chưa tới Đại La Kim Tiên thì không thể nhìn thấy hình dáng của mình.
Phía bên kia, hai vị thủ đồ của Xiển giáo và Tiệt giáo, Quảng Thành Tử và Đa Bảo đạo nhân đều đang âm thần quan sát Nhân giáo Đại sư huynh...
Kỳ thật, Quảng Thành Tử cũng không hẳn là thủ đồ của Xiển giáo, thủ đồ thực sự phải nói đến Nam Cực Tiên Ông. Nhưng vị thủ đồ thực sự này luôn theo hầu bên cạnh Thánh Nhân lão gia, cho nên Quảng Thành Tử thành người phụ trách công việc của Xiển giáo, vị trí này cũng cao hơn Phó Giáo chủ Nhiên Đăng một bậc. Bởi vậy phần lớn mọi người đều gọi Quảng Thành Tử là thủ đồ...
Người khác có thể không biết, nhưng Quảng Thành Tử cùng Đa Bảo đạo nhân thì quá hiểu rõ lão sư nhà mình tôn kính người đứng đầu Tam Thanh - Thái Thanh Lão Tử đến bực nào.