Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Ủa, đến đánh nhau thật sao?
Lý Trường Thọ nhìn chằm chằm vào đám mây lớn màu đen đến từ phía nam, cùng đám mây trắng đến từ phương bắc, tỉ mỉ cảm nhận khí tức trên đó...
Tâm thần sẵn sàng, chỉ cần động suy nghĩ một cái liền... trốn ngay!
Thậm chí Lý Trường Thọ đã nghĩ đến một tờ báo lá cải do Tường Vy - Bạch Ngọc Sách viết với tiêu đề:
【Thảm sát: Đại chiến bùng phát tại Tam giáo khởi nguyên đại hội, các đại năng của Tiệt giáo và Xiển giáo liên tiếp ra tay, số lượng thương vong không thể đếm hết! 】
Sở dĩ hắn vẫn còn tạm thời nán lại cũng bởi vì nhìn thấy từ trong đám người Xiển giáo bay ra một vị tiên nhân...
Người này đầu đội mũ gắn minh châu, chân đi giày thêu hình phượng, mặc trường bào màu trắng nhạt, trên trường bào thêu từng con tiên hạc, tay áo rộng lớn như chứa đựng càn khôn bên trong.
Tất cả tiên nhân cũng như đám đệ tử bên dưới đều không thể nhìn rõ khuôn mặt của vị tiên nhân này, chỉ mơ hồ có cảm giác là một vị trung niên mà thôi.
Người này chỉ bước mấy bước liền đã đến vị trí chính giữa hai bên, nhìn về "đại quân" Tiệt giáo mà cười sảng khoái vài tiếng, giọng nói hào sảng truyền khắp bốn phương:
"Chư vị Tiệt giáo sư đệ sư muội, các ngươi hùng hùng hổ hổ kéo tới đây có chuyện gì thế?"
Lý Trường Thọ tiếp tục than vãn trong lòng "Thật sư là muốn đánh nhau sao?", đồng thời lén lút lấy ra hai cái phù lục đặc biệt...
Ngay sau đó từ bên trong đám mây đen khổng lồ của "đại quân" Tiệt giáo truyền đến một tiếng cười dịu dàng uyển chuyển động lòng người:
"Tất nhiên chúng ta đến đây để tham gia náo nhiệt rồi. Quảng Thành Tử sư huynh, lâu ngày không gặp, vẫn mạnh khoẻ chứ?"
Từ trong đám mây bay ra là một vị tiên tử mặc váy dài, đứng từ xa hạ thấp người thi lễ với Quảng Thành Tử.
Mặc dù nữ tử này cũng sử dụng thần thông che lấp khôn mặt, nhưng dáng dấp thon thả, tóc dài được buộc nghiêng như đuôi phượng, như vậy cũng đủ để thấy khuôn mặt chắc chắn khiến hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn. Nhưng khiến người khác thán phục hơn lại là vì tu vi, khí chất cùng đạo vận của nàng...
Quảng Thành Tử thấy vậy, lập tức cười nói: "Đa tạ Kim Linh sư muội đã nhớ đến, ta cùng Ngọc Hư cung chúng đệ tử, tại đây lễ bái Tam sư thúc."
Nói xong, Quảng Thành Tử - "người đứng đầu Thập Nhị Kim Tiên" hướng về phía xa xa phương đông nam cúi đầu. Tất cả chúng tiên nhân Xiển giáo cũng nhao nhao bái theo...
Vị "Kim Linh sư muội" này chính là nội môn tứ đại đệ tử của Tiệt giáo - Kim Linh thánh mẫu, nàng nhanh nhẹn học theo:
"Đông đảo chúng đệ tử của Tiệt giáo, xin lễ bái Nhị sư bá tại đây."
Lập tức, hơn ngàn...à mà phải hai ngàn tiên nhân Tiệt giáo hướng phía Côn Luân sơn cùng nhau hành lễ...Trong lòng bọn họ âm thầm cảm khái:
【 Thấy đệ tử Thánh Nhân mà cách không bái Thánh Nhân từ xa. 】
Chính bọn họ cũng không nghĩ tới việc này, cấp bậc lễ nghĩa của Xiển giáo đúng là hơn hẳn Tiệt giáo bọn họ.
Ngồi ở phía dưới, Lý Trường Thọ cũng âm thầm tán tưởng, ngày hôm nay đến đây cũng không uổng phí. Văn hoá giao tiếp của Xiển giáo đối với tự thân chi đạo của hắn cũng sẽ có rất nhiều lợi ích...Đồng thời trong lòng hắn cũng an tâm hơn một chút khi nhìn thấy không trung bái qua bái lại như vậy...chắc là sẽ không đánh nhau...
Nếu không đánh nhau thì...Tam giáo khởi nguyên đại hội hẳn sẽ khiến Đạo môn tiếp tục hưng thịnh. Mâu thuẫn lúc này của hai nhà Xiển - Tiệt cũng chỉ do giáo nghĩa lý niệm có chút xung đột mà thôi, cũng không hẳn là không thể hoả giải được.
Tất nhiên, với tình huống hai bên như bây giờ cũng không đảm bảo chắc chắn. Phải đến lúc hai bên có thể cùng nhau ca hát, nhảy múa, không còn địch ý thì mới khẳng định được.
Trên không trung, Quảng Thành Tử lại nói tiếp:
"Ngày hôm nay tại Trung Thần Châu, Tam giáo tiên tông tổ chức đại hội, chư vị sư đệ sư muội đều đến hết rồi chứ?"
Kim Linh thánh mẫu vẫn dịu dàng cười nói, nụ cười này dường như có thể khiến trăm hoa đua nở. Một tia đạo vận của nàng cũng có thể ảnh hưởng đến tâm tình của người khác, một đám đệ tử tu vi hơi thấp một chút liền lộ ra..."nụ cười ngây ngô!".
"Hiện tại mới đến được khoảng ba phần, Triệu sư huynh còn đang đi mời đại sư huynh đến."
"Ồ?" Quảng Thành Tử nghe vậy liền cười nói:"Ta chưa từng nghĩ đến Tam sư thúc lại coi trọng truyện này như vậy."
Lập tức, Kinh Linh thánh mẫu cảm thấy có chút xấu hổ, vẫn chưa nói gì thêm chỉ biết mỉm cười. Trong lòng thầm than, nhớ lại hỉnh ảnh nàng bị Triệu Công Minh nhất quyết ép đến đây... Lúc bấy giờ, Triệu Công Minh thề thốt hô nào: