Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Vũ Tích
Oành!
Một âm thanh trầm đục vang lên làm cho mặt đất rung lên mấy lần.
Thân hình Lý Trường Thọ bất động nhưng tay trái của hắn đã nhanh chóng vươn ra ấn chiếc đầu nhỏ nhắn xinh xắn cùng thân thể to lớn của đối phương in sâu vào mặt cỏ.
Vừa rồi nếu mình không xuất thủ kịp thời thì nàng đã nói ra hai từ “Hải Thần”.
Không biết lúc ấy phải làm thế nào?
Linh Lỵ nói “Hải”, không lẽ muốn mình đáp lại “xin chào” chăng?
Xung quanh có bao nhiêu con mắt đang nhìn, mình cũng không có khả năng dùng Tam Muội Chân Hỏa đốt nàng được.
Trong nháy mắt, Lý Trường Thọ đã đưa ra quyết định.
Hắn âm thầm dùng tiên thức truyền âm trực tiếp cho nàng, trên mặt không lộ ra một tia cảm xúc nào nhưng miệng nhanh nhảu chữa cháy:
“Linh Lỵ! Sao ngươi có mặt ở đây?”
Trong khi đó hắn đồng thời truyền âm:
“Người dám kêu lên hai chữ kia thì ngày mai ta để trưởng thôn thu thập ngươi!”
Lập tức gọi… Biểu ca!
Ta có mặt ở đây để làm việc đại sự có quan hệ tới sự tồn vong của Hùng trại. Nếu ngươi làm bại lộ thân phận của ta thì Hùng trại nguy rồi!
Nếu hiểu lời ta nói hãy hừ lên ba tiếng!”
Thân thể to lớn của Hùng Linh Lỵ động đậy, trên mặt đất không ngừng phát ra những tiếng động “Hừ hừ hừ”.
Không biết nàng có thật sự hiểu không?
Lúc này những người Tiêu Dao tiên tông đứng bên cạnh mới có phản ứng, nhíu mày nhìn qua. Các đệ tử đi cùng Hùng Linh Lỵ trên mặt đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Nhóm đệ tử Độ Tiên Môn cũng chăm chú nhìn về phía Lý Trường Thọ.
Buông cánh tay vừa đè ép Hùng Linh Lỵ ra, Lý Trường Thọ đảo mắt nhìn mọi người, lộ ra khuôn mặt mỉm cười nhiều cảm xúc.
Hùng Linh Lỵ chống hai tay xuống đất, từ từ đem khuôn mặt của mình rút ra khỏi mặt đất.
Khuôn mặt đáng yêu của nàng hiện ra với đôi mắt to, hai hàng lông mi như được họa sĩ vẽ ra vậy. Nhưng giờ phút này, trên khuôn mặt ấy lại dính đầy bùn đất cùng cỏ vụn, biểu tình kích động nhìn Lý Trường Thọ há mồm kêu lên:
“ Gì…”
Lý Trường Thọ Trừng mắt, Hùng Linh Lỵ hoảng hồn rụt cổ lại, đổi giọng kêu lên: “Biểu ca…”
“Ài, Linh Lỵ nhiều năm không gặp, ngươi cao lớn lên rất nhiều nha.”
Lý Trường Thọ cười nói, Hùng Linh Lỵ gật đầu liên tục nhưng vành mắt lại có chút đỏ, thấp giọng lẩm bẩm một câu:
“Ta, ta cũng không làm gì có lỗi với người, cũng không đi nói xấu ngươi nha.”
Xung quanh bọn họ, những đệ tử Tiêu Dao tiên tông, Độ Tiên môn cùng những trưởng lão, chấp sự, các đệ tử không trọng yếu của Nhân giáo tiên tông đồng loạt hiện lên dấu chấm hỏi nhỏ trên đỉnh đầu.
Ngay lúc này, Tửu Cửu, người đã cố nhịn không tìm Lý Trường Thọ nói chuyện suốt cả dọc đường, hay là người trên mặt lúc nào cũng như hàn băng Hữu Cầm Huyền Nhã đều đứng dậy nhìn chăm chú vào đấy.
Chuyện này là thế nào?
Trong lòng Lý Trường Thọ thầm tính toán, suy tính lại chuyện vừa xảy ra, cho dù mình có lộ ra một phần nhỏ tu vi cũng không thể để mọi người đoán ra thận phận của mình là Nam Hải Hải thần!
Một khi chuyện này lộ ra, ảnh hưởng đến “Uy tín” của mình chỗ Ngọc Đế thì cũng thôi đi, nhưng làm cho Tây Phương Giáo chú ý thì cái mạng nhỏ của mình không còn an toàn nữa!
Do đó, Lý Trường Thọ chỉ còn cách cùng Hùng Linh Lỵ nhẹ giọng giải thích.
“Ai, lần đó ta khăng khăng rời đi là để tìm đường tu tiên.” Lý Trường Thọ thở dài “Ngược lại ủy khuất cho ngươi, khẳng định là ngươi đã bị thôn trưởng quở trách một phen đi.”
Hắn tiếp tục dùng tiên thức vụng trộm truyền âm:
“ Đừng đề cập đến việc ta là Hải Thần, mặc dù thân phận đó không tệ nhưng hiện giờ ta chỉ là một hóa thân của Hải Thần mà thôi.