Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
"Ngươi cũng coi như có một chút thiện duyên với Huyền Đô đại pháp sư.
Tối thiểu thì cũng được người biết đến tên, đây có lẽ chính là cơ duyên của ngươi."
Vô Ưu đạo nhân nói với âm điệu ấm áp nhẹ nhàng, ánh mắt mang theo một chút hy vọng vào tương lai.
Nghe Chưởng môn nói xong, Lý Trường Thọ nhẹ nhàng thở phào...Thì ra Chưởng môn chỉ đang nói về nhân duyên tượng đất, cùng với việc Đại sư huynh gửi cho mình linh đan tráng dương, chứ người không biết nhiệm vụ mà hắn đang gánh trên vai.
Tuy nhiên, hắn vẫn bảo trì yên lặng, chỉ cúi đầu coi như đã xác nhận sự việc.
Cái này thì không phải là tin tức gì quan trọng...
Vô Ưu đạo nhân tiếp tục cảm khái nói:
"Trường Thọ à, Đại pháp sư mới là đại năng phong hoa tuyệt đại.
Bần đạo tuy là Chưởng môn Độ Tiên môn, đã đạt được trường sinh đạo quả, có thể gặp tiểu tai cũng không bị huỷ tu vi, nhưng cùng với người tài ba như vậy, thật không biết kém bao nhiêu trăm ngàn lần...
Khụ khụ... Kim Tiên cảnh giới cũng có gì đáng để kể đâu...khụ..."
Lý Trường Thọ lo lắng hỏi: "Chưởng môn, vết thương của ngài vẫn chưa khỏi hẳn sao?"
"Không sao, vết thương nhỏ thôi, qua mấy trăm năm sẽ tự phục hồi như cũ." Vô Ưu đạo nhân khoát khoát tay, nói tiếp:
"Ngươi ở đây tiếp tục tu hành đi, bần đạo đi một vòng ngó nghiêng.
Haizz, đã qua nhiều năm như vậy, mấy nhà Nhân giáo đạo thừa vẫn không thể ngăn được đạo lữ chi phong, rốt cuộc là tại sao đây..."
Lý Trường Thọ:...
Không lẽ bao năm rồi, ngài cũng không có chút nào hoài nghi về chuyện này sao?
Chăm chú nhìn theo bóng lưng Chưởng môn, Lý Trường Thọ cảm khái, lại thêm một hồi suy tư.
Nếu chẳng may hai bên Xiển - Tiệt xung đột, Thánh Nhân lão gia muốn hắn tìm cách ngăn cản, Chưởng môn cũng coi như một cái pháp...có tiếng nói!
Trích Ăn Mày Dĩ Vãng - Bạch Ngọc Sách trầm ngâm [Hy vọng hai đứa đệ tử Mặc Mặc Phi Ngữ và Nhược Vi Quân Cố không có ý định biến mình thành cái pháp bảo biết nói như này... ài...]
Lúc này, ở trên linh chu, các vị chấp sự Chân Tiên cảnh đều đang tập trung cảnh giới, quan sát các nơi. Không có ngoại lệ, Tửu Ô và Tửu Cửu cũng như vậy, nên hai người cũng không thể đến chỗ Lý Trường Thọ hàn huyên được.
Lần này đi cùng đoàn còn có Đan Đỉnh phong chấp sự trưởng lão Liễu Phi Tiên...
Lý Trường Thọ kết hợp toan tính, nếu sau này cần Chưởng môn lên tiếng, hắn sẽ tìm Tửu Ô nói chuyện, xúi Tửu Ô đi nói với Liễu Phi Tiên, cuối cùng bắt Liễu Phi Tiên đến gián ngôn với Chưởng môn...
Đối với Lý Trường Thọ, càng có nhiều tầng che giấu thì càng an toàn, cho nên hắn luôn làm mấy chuyện lòng vòng, bày ra tầng tầng giấu giếm như thế...
Khụ...nếu không làm như vậy, không lẽ muốn hắn đứng ra thuyết phục mọi người sao? Đại hội lần này, Thiên Tiên cảnh chỉ như lợn con, làm gì có cơ hội mà phát biểu...Không những thế, hắn chỉ là một tên đệ tử nhỏ nhoi tầm thường, làm sao dám can dự vào tranh chấp giữa các vị đại lão nổi danh từ thời thượng cổ đến giờ cơ chứ?
Có ăn mấy triệu cái gan gấu thì hắn cũng không dám đi làm cái chuyện hoang đường như thế!
Thử ngẫm nghĩ mà xem...
Trong tình huống hỗn loạn như vậy, hắn chưa kịp mở miệng nói hết câu, chắc hẳn đã có đại lão nào đó dơ tay "đấm phát chết luôn" hắn rồi, đấm chết xong vị đại năng này sẽ hùng hổ nói:
"Đệ tử nhà ai mà không biết quy củ lễ nghĩa gì hết, đến lượm xác mang về đi!"
Bởi vậy nên không thể trực tiếp lộ diện được...Chủ động bước ra đứng nơi đầu sóng ngọn gió, cái sự việc này tuyệt đối không thể làm!
Lý Trường Thọ chỉ có thể tự hứa rằng, nếu cao thủ hai giáo thực sự giao tranh, việc đầu tiên hắn làm là..."chạy thật nhanh", tìm cách duy trì Nhân giáo đạo thừa, trong lòng sẽ không ngừng kêu gào gọi tên nam nhân cô độc kia...