Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
"Tốt!"
Trên đài cao của Lăng Tiêu Bảo Điện,tiếng hét của bạch bào thanh niên làm Đông Mộc Công dưới đài run rẩy.
Liền nghe tiếp, Ngọc Đế Hạo Thiên cao giọng cười to. Bàn tay không ngừng vỗ nhẹ vào bản tấu chương, trong miệng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
"Lời nói của Trường Canh ái khanh rất hợp lòng ta!
Việc này đã tồn tại trong lòng ta nhiều năm nay, cuối cùng hôm nay cũng có vị ái khanh nói ra!
Ha ha ha ha!
Vì sao đến hôm nay, ta mới gặp được Trường Canh? Ha ha ha! Tứ Hải có tiến triển rồi!"
Đông Mộc Công cúi đầu không dám nói lời nào. Trong lòng vang lên từng hồi tán thưởng.
Phần tấu chương này hắn có được vào hai canh giờ trước, tại Nam Hải hải thần miếu.
Sau khi tới tay, Đông Mộc Công lập tức ngựa không dừng vó, mây không ngừng phiêu, nhanh chóng trở về dâng cho bệ hạ.
Bao năm trôi qua, đã không thấy Ngọc Đế vui vẻ như vậy.
Đông Mộc Công cũng hiểu được.Trong lời nói của bệ hạ bao hàm rất nhiều ý nghĩa.
Tâm bệnh nhiều năm, cuối cùng cũng có người nói ra lời này. Đồng nghĩa với việc buông bỏ được một tâm sự. Làm cho con người ta sảng khoái.
Cái này, tầm nhìn của Trường Canh đạo hữu thật là tốt!
"Chúc mừng bệ hạ" Đông Mộc Công chắp tay nói: "Bây giờ, trấn an Tứ Hải, Tam Giới quy tâm đã nằm trong tầm tay của bệ hạ."
"Ngươi nói có chút phóng đại rồi." Ngọc Đế cười nói, "Bây giờ Tam Giới có mấy vị Thánh Nhân lão gia chủ trì, Đạo Môn Tam Giáo hộ vệ thiên địa bình ổn. Việc Tam giới có quy thuận ta hay không cũng không quan trọng, chỉ cần ổn định là được."
Đông Mộc Công lập tức động dung nhưng trong lòng lại cười thầm.
Từ sau khi Bệ hạ cùng Nam Hải gặp nhau, cử chỉ hàng ngày của bệ hạ cũng trở lên thận trọng hơn rất nhiều.
Đương nhiên, lời này lão chỉ dám nói trong lòng. Còn ngoài mặt thì cúi đầu cảm thán:
"Bệ hạ lòng dạ bao dung, lão thần thực sự khó với tới."
Hạo Thiên nhìn bản tấu chương mới được viết chưa kịp khô mực mà mỉm cười trong lòng, trong mắt hiện ra vài tia tán thưởng, nhưng trong lòng thì cảm xúc chập trùng.
Thu Long tộc bình định Tứ Hải. Qua việc này thể hiện uy tín của Thiên Đình.
Lấy Tứ Hải ổn định thiên địa. Tiếp đến, mượn Tứ Hải mưu đồ thống nhất thiên địa!
Thông qua đạo tấu chương này, Hạo Thiên cảm giác thời điểm Thiên Đình quật khởi đã đến.
Giống như tìm thấy một cánh cửa lớn. Chỉ cần mở ra được là có thể thấy con đường đầy ắp ánh sáng và bằng phẳng!
Trong bản tấu chương này, Lý Trường Thọ còn viết hai câu.
Một là: mọi việc không thể nóng vội, mượn gió đẩy thuyền, hướng sự việc dần dần theo hướng mình muốn, ôn nhu cầu thắng.
Mà câu thứ hai thì có ý cảnh tỉnh.
"Dệt hoa trên gấm, kém xa đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi..."
Hạo Thiên suy nghĩ nghiền ngẫm, rất nhanh có chỗ hiểu ra, khóe miệng lộ ra mấy phần tự tin mỉm cười.
"Mộc Công!"
"Có lão thần."
" Ngươi đi Thông Minh Điện nhìn xem, đạo ý chỉ ta mới lập thế nào rồi?"
"Vâng, lão thần đi ngay."
Lập tức, Đông Mộc Công quay người bước nhanh ra ngoài. Mà Hạo Thiên ngồi lại trong thư phòng, cầm tấu chương phe phẩy, không nhịn được cười ra thành tiếng.
"Mặc dù, giáo chúng Nhân Giáo không nhiều. Nhưng trong đó lại xuất hiện nhiều kỳ tài."
Mộc Công về báo cáo tình hình ý chỉ đã hoàn thành được một phần ba. Hạo Thiên liền nhẹ nhàng gật đầu, lại nói:
"Lại làm phiền Mộc Công đi một chuyến, lấy cho ta một ít linh thảo bảo dược thượng đẳng, mang đến Đâu Suất Cung, tặng cho Lão Quân dùng luyện đan."
Đông Mộc Công cúi đầu tuần mệnh rồi ra ngoài đi về hướng bảo khố của Thiên Đình.
"Trường Canh, Trường, Canh..."
Hạo Thiên đứng dậy thư giãn gân cốt, tại thư phòng nhìn chằm chằm vào mái vòm của Lăng Tiêu Điện, thấy từng ánh sao lặng lẽ trôi dạt trên bầu trời.