Dịch: Gia Cát Nô
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
"Giáo Chủ ca ca, đệ đột phá Chân Tiên cảnh đỉnh phong!"
"Ồ? Không ngờ là Long Vương huyết mạch thức tỉnh, tu hành lại nhanh chóng như vậy."
Tại An Thuỷ Thành, trong chủ miếu của Hải Thần giáo, hai bức tượng thần đang dùng thần niệm thậm thụt bàn bạc kế hoạch "làm bậy".
Đây là Lý Trường Thọ tìm Ngao Ất để thể hiện sự quan tâm lo lắng của mình đối với Long tộc trước khi hắn cùng nhóm người Độ Tiên môn khởi hành.
Vừa nhìn thấy Lý Trường Thọ, Ngao Ất đã không kìm được hưng phấn khoe khoang về tốc độ tu luyện, cũng như kể lại chuyện "Tiên sư quán đỉnh" của mình khiến cho Lý Trường Thọ cảm khái không thôi...
[Long tộc sinh ra đã hơn người thì cũng thôi đi, giờ lại còn bật hack tăng tốc độ tu luyện!]
Lý Trường Thọ cười nói: "Ta có đọc qua điển tịch của Nhân giáo, trong đó có nói "Tiên sư quán đỉnh" chỉ là giúp đệ tử khai ngộ, còn cảnh giới của bản thân cần thuận theo tự nhiên, duy trì vững chắc, không thể cưỡng cầu.
Tất nhiên, ngươi là đệ tử nhất mạch của Tiệt giáo, lý luận truyền thừa cũng có chỗ khác nhau, không cần thiết phải quá quan tâm những điều ta nói."
Ngao Ất liền nghiêm túc, khom người cảm tạ: "Giao Chủ dạy rất đúng, Ất nhất định sẽ chú ý."
Sau đó Lý Trường Thọ cùng Ngao Ất thương lượng một chút về đại sự của thần giáo, cùng hỏi han vài câu về tình trạng của Long tộc đang ra sao?
Về việc Tứ Hải Hải tộc nổi loạn vẫn y nguyên không hề giảm bớt, Long tộc cũng không thể ra tay độc ác với những Hải tộc đã theo mình bao năm nay, họ cũng biết nguyên nhân là có kẻ giở trò sau lưng mà thôi.
Có điều, Long tộc không tìm ra được biện pháp tốt, chỉ có thể không ngừng đi trấn an, trấn áp rồi lại trấn an...
Nghe xong những chuyện này, Lý Trường Thọ nói: "Gần đây ta cũng có một ý tưởng có lợi cho Long tộc, nhưng vẫn còn một chút mơ hồ, chưa thể rõ ràng chi tiết."
Ngao Ất chấn động, vội vàng hỏi: "Liệu có phải "bề trên"...chỉ điểm không?"
"Đúng là đại pháp sư từng có đề cập." Lý Trường Thọ trầm ngâm, cố ý thể hiện mình đang khó xử rồi nói tiếp: "Đừng vội, tạm thời cứ chờ ta suy nghĩ chu toàn, xong sẽ nói rõ ràng với Ất huynh."
"Đa tạ Giáo Chủ ca ca!"
Ngao Ất hổ thẹn khom người vái tạ, trên mặt cũng hiện ra tràn đầy cảm động.
Nhân tộc quả là một chủng tộc kỳ diệu, tồn tại những cao thủ lãnh đạm cao ngạo, nhưng cũng có những người như Giáo Chủ ca ca, ổn trọng, nho nhã, ôn hoà mà oai hùng, hiền lành nhẹ nhàng mà lại quân tử...
Đây có lẽ là phong thái của nhân vật đứng trên đỉnh cao đi!
Lý Trường Thọ lại hỏi: "Sư phụ quán đỉnh cho người là để ngươi đi tham gia Tam Giáo khởi nguyên đại hội phải không?"
"Ừm!" Ngao Ất nặng nề gật đầu, không do dự liền kể hết sự tình từ việc Ô Vân đại tiên ban cho ngọc mai rùa, đến việc cho hắn toàn quyền quyết định thay sư phụ.
Lý Trường Thọ lập tức lưu lại thông tin quan trọng này, thuận miệng hỏi tiếp: "Kim Ngao đảo sẽ có rất nhiều tiền bối tham gia đại hội lần này sao?"
Ngao Ất có chút khó nghĩ, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đúng ra thì đại hội lần này chỉ có mười hai mười ba vị sư thúc, sư huynh tham gia thôi.
Nhưng mấy hôm trước, Triệu sư thúc đến Kim Ngao đảo, nhắc nhở chúng đệ tử ở đây cần tăng thêm người tham gia Tam Giáo khởi nguyên đại hội để làm tăng uy danh Tam Giáo.
Cho nên, xem chừng có khoảng ba bốn trăm tiên nhân trên đảo sẽ cùng nhau đi Trung Thần châu.
Trong đó cũng sẽ có sáu vị Thập Thiên Quân xuất hiện!"
Lý Trường Thọ:...
Đây là muốn... Vượt châu đánh nhau sao?
Nói trở lại, mình được Thánh Nhân lão gia chỉ thị phải đến Tam Giáo Khởi Nguyên Đại Hội.
Mà Thánh Nhân cũng không có đi, lại để cho hắn, một tên tiểu đệ tử còn chưa đủ hai trăm tuổi, không có một chút danh tiếng nào... Đi ngăn cản hai phái Xiển Tiệt?