Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Hôm nay gió trong Đâu Suất Cung có chút yên bình, nhưng...
Tại sao lại có mùi phân bò nướng?
Huyền Đô đại pháp sư liếc nhìn hai tiểu đồng tử đang ngồi xổm trong một sân khác luyện đan, sau đó nhìn qua lão Thanh Ngưu cũng đang nằm sấp dưới gốc cây thở hổn hển, sắc mặt trở nên cổ quái, rồi lắc đầu mở miệng nói:
"Tiểu Kim, Tiểu Ngân, đừng luyện đan lung tung, quấy rầy Lão Quân thanh tu."
Hai đồng nghe vậy vội vàng đứng lên, khéo léo đáp lại.
Huyền Đô đại pháp sư cũng không răn dạy nhiều.
Sau khi bị đánh thức, y bèn theo thường lệ bấm ngón tay suy tính, cũng để xem thử gần đây Hồng Hoang có xảy ra đại sự gì, hay liên quan gì đến nhân giáo không.
Sư phụ ném những giáo vụ này cho mình thì đành quan tâm nhiều hơn.
Việc trước nhất cần tính tự nhiên là [Tam giáo khởi nguyên đại hội].
[Tam giáo khởi nguyên đại hội] cũng không tệ, có điều Nhân giáo đạo thừa quá ít, sau khi tới đó lại lộ ra thế đơn lực bạc...
Tên tiểu đệ tử đó được lão sư xem trọng, vậy mà muốn giả bệnh không đi!
Vậy còn gì hay nữa?
Đại pháp sư hiểu rõ, loại người được lão sư thích tất nhiên tính cách cũng sẽ gần giống như lão vậy, y chính là một ví dụ.
Cũng may Huyền Đô đại pháp sư phát hiện kịp thời, trong lúc tên tiểu đệ tử này âm thầm chuẩn bị các bước, đã đoán được là hắn muốn dùng thủ đoạn giả vờ bị thương, cho nên đã lặng lẽ làm mấy điểm bố trí tương ứng...
Đây chính là:
Đạo cao một thước, sóng cao ba trượng.
"Tiểu Trường Thọ, nếu ngươi không đến Đâu Suất cung, thì sao ta có thể tiêu dao tự tại?"
Đại pháp sư nghĩ tới đây lập tức mỉm cười, rồi tiếp tục suy tính chuyện liên quan đến Nhân giáo.
Rất nhanh, Đại pháp sư đã phát hiện được điều gì đó...
“Mấy năm gần đây Triệu Công Minh của nhà Tam sư thúc đặc biệt sôi nổi, ở Tây Ngưu Hạ Châu không ngừng đập phá động phủ người khác, truy đánh cao thủ trong Tây Phương giáo.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, là những chuyện này cũng không bị làm lớn ra, người bị đánh lại thường lựa chọn dàn xếp ổn thỏa.”
"Điều này cùng Nhân giáo ta có liên quan gì không?"
Đại pháp sư tiện tay hút hư ảnh Thái Cực đồ lại, cẩn thận suy tính, nhưng đạt được rất ít.
Đệ tử Thánh Nhân đều bị Thánh Nhân ra tay che lấp thiên cơ, mặc dù Thông Thiên giáo chủ xếp hạng cuối cùng trong Tam Thanh, nhưng đối với cảm ngộ thiên đạo lại đứng ở hàng ba vị trí đầu trong lục Thánh!
Sẵn tiện nói luôn, Thánh Nhân của Đạo môn ôm cả ba vị trí đầu.
Hơn nữa trong Tru Tiên tứ kiếm, Thanh Bình kiếm mặc dù không thể trấn áp khí vận, nhưng có sở trường về trảm thiên cơ, cho nên Thái Cực đồ cũng không cách nào thôi diễn những chuyện có liên quan đến Triệu Công Minh.
Vậy nên...
"Rốt cuộc chuyện này có liên quan gì đến Nhân giáo ta không?"
Đại pháp sư có chút khó hiểu, lại nhớ tới lời căn dặn của lão sư, đành phải đứng dậy.
Việc này, y cần phải đi xem một chút.
[Triệu Công Minh là cao thủ thành danh vào cuối thời kì thượng cổ, gã và ba vị nghĩa muội cùng nhau bái làm môn hạ của Thông Thiên giáo chủ, trước khi bốn người bái sư thì đã thành danh một phương, bản thân đại đạo cũng đã định rõ ràng. Cho nên bọn họ chỉ có thể trở thành ngoại môn tứ đại đệ tử, được Thông Thiên giáo chủ ban thưởng cho pháp bảo và truyền đạo pháp, nhưng không tu hành “Thượng thanh đại đạo”.]
Mặc dù Huyền Đô đại pháp sư có Thái Cực đồ tương trợ, nhưng cũng không thể suy tính ra nhân quả liên quan, mà chỉ có thể miễn cưỡng suy tính ra vị trí của Triệu Công Minh...
Trong thiên cơ, tràn đầy [dấu chân] của Triệu Công Minh!
Y ra khỏi Tây Thiên môn, đi qua Côn Lôn, đứng bên ranh giới đại lục đã nhìn thấy mấy bóng người.
Chỉ trong phút chốc, Huyền Đô đại pháp sư đã chạy tới chỗ phát sinh vụ án, cách mấy vạn dặm, tiên thức đã phát hiện ra khí tức của Triệu Công Minh.