Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Họp bàn và nhắc nhở chúng đệ tử trước thời hạn mười hai năm...
Cố ý sao?
Chưởng môn và mấy vị trưởng lão này cố ý đặt bẫy hắn sao?
Lý Trường Thọ nằm ngẫm nghĩ lại sự việc... Người đầu tiên tiếp nhận thông tin Tam giáo khởi nguyên đại hội là Chưởng môn Vô Ưu đạo nhân. Theo như hắn bí mật quan sát, mấy ngày trước có một thanh 【 Xuyên Vân linh kiếm 】phá không bay đến, sau đó Chưởng môn liền triệu tập các vị trưởng lão đến nghị sự.
Bời vì vẫn cần phải theo dõi Tiên Lâm phong, cho nên hắn cũng tiện thể...giám sát môn phái từ trên xuống dưới. Nhưng hắn sử dụng Phong Ngữ chú là bị động dò xét, nên chỉ có thể nghe được thông tin về ngày Bách Phàm điện triệu tập đệ tử thương nghị...
Dù cho phán đoán thế nào đi nữa, đây không phải là tập trung bàn bạc "trước khi xuất phát" hay sao?
Dù cho suy luận kỹ càng hơn thế nữa, một khi đã triệu tập đệ tử răn dạy trước khi xuất phát, tối đa thời gian diễn ra cũng không thể vượt quá hai ba năm mới đúng chứ?
Việc triệu tập đệ tử, không phải chỉ đơn giản là nhắc nhở môn quy, nghiêm minh chỉnh đốn đệ tử đừng đi làm mấy việc mất mặt hay sao...
Căn dặn trước tận mười hai năm, không sợ đám đệ tử quên hết sao?
Như lần trước đi Long cung đại hội, triệu tập để tử trước thời hạn có bao lâu???
Lần này sao lại như thế!
"Thôi!"
Lý Trường Thọ à, nghe lão Ăn Mày Dĩ Vãng một lần đi, nghìn tính vạn tính, khó tính lòng người sâu cạn!
Mặc dù biết, Độ tiên môn chỉ miễn cường có tư cách tham gia, cho nên Chưởng môn cùng các trường lão rất coi trọng Tam giáo khởi nguyên đại hội, nhưng hắn không thể ngờ tới, bọn họ lại coi trọng đến mức độ như vậy!!!
Lòng Thọ giận sôi, tâm hồn heo hắt!
Lý Trường Thọ nằm trên giường cỏ, gạt bỏ tâm trạng, chậm rãi tĩnh lặng, bắt đầu tiếp tục tìm kiếm đối sách.
Lần này phát sinh sự việc ngoài ý muốn, cũng chỉ là thất bại nho nhỏ thôi, đâu có thể cứ thế thuận buồm xuôi gió, trực tiếp tiên lên Đại La Kim Tiên cơ chứ?
Linh Nga đứng ở bên cạnh bấm môi bấm lợi, tựa hồ muốn cắn nát bờ môi đỏ mộng xinh xắn, chỉ chờ Tửu Ô và Hữu Cầm Huyễn Nhã rời đi...liền lấy tay che miệng bật cười...
Lý Trường Thọ im lặng ngắm nhìn nàng, Linh Nga lập tức thu liễm, biểu lộ dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, ánh mắt long lanh tràn đầy yêu mến cùng thương cảm, thấp giọng nói:
"Sư Huynh...người làm muội đau lòng á."
Giọng điệu lạnh lùng điềm tĩnh, Lý Trường Thọ căn dặn:"Đi tu hành đi, ta đang dự định thay đổi đối sách, đổi người bị bệnh nằm bất động là muội đây!"
"Quấy rầy rồi!
Cáo từ!
Có việc thì gọi muội!"
Linh Nga liến thoáng vái chào, che miệng cười trộm, lướt nhanh như gió về nhà cỏ của mình.
Để được một lần thấy sư huynh mình phải chịu thiệt cũng quá khó khăn, nàng vô cùng khoái trí hưởng thụ!
Đã diễn thì phải diễn đến cùng, Lý Trường Thọ cũng thành thành thật thật nằm trên giường ba năm mới trở về đan phòng, tập trung nghiên cứu thân ngoại hoá thân thần thông.
Tam giáo khởi nguyên đại hội lần này chắc không quá nguy hiểm. Dù sao đến đây cũng có rất nhiều đại lão của Đạo môn tụ tập, mà mâu thuẫn chỉ ở Tiệt giáo và Xiển giáo, Nhân giáo cũng không có liên quan lắm.
Độ Tiên môn của hắn lần này đi chắc cũng chẳng ai quan tâm để ý đâu…
Mặc dù vậy lần hội tụ mười hai năm tới là toàn bộ Hồng Hoang thiên địa nhân quả hội tụ, chỉ cần tuỳ tiện đụng phải đại lão là sẽ dẫn đến hàng loạt sự kiện tiếp diễn, bản thân bây giờ đã bám được đùi to, không nên để cho các cao thủ khác nhìn thấy mình vẫn hơn.
Hắn hiện tại đã nằm trong đường dây của Huyền Đô đại pháp sư, lại mang trong mình nhiệm vụ do Thái Thanh thánh nhân giao cho, nên việc quan trọng là cần duy trì an ổn "Thanh tĩnh vô vi, vô sự phát sinh" thì tiền đồ chắc chắn sẽ vững vàng!