Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Lý Trường Thọ đột nhiên ngã bệnh.
Một ngày trước khi Bách Phàm Điện đưa ra thông báo triệu tập những đệ tử lần trước thi đấu môn phái đạt vị trí Thiên Cương đến nghị sự điện...
Cái thời điểm này Lý Trường Thọ đã nắm bắt chuẩn xác --- thực ra là dùng Phong Ngữ trú nghe trộm được tin tức.
Hắn suy đoán đại hội trong vòng nửa năm nữa sẽ diễn ra...
"Các trưởng lão định chọn hắn làm người lĩnh đội?
Muốn hắn tiếp tục xuất hiện nơi đầu sóng ngọn gió, ban cho hắn thêm không ít phiền phức sao?"
Hắn Lý Trường Thọ, nhất định không thể chấp nhận ở cùng một nơi lại cùng đón nhận hai cái kịch bản giống nhau, dẫm vào vết xe đổ cũ!
Lần này hắn nhanh trí, cân nhắc chu toàn, tính toán tỉ mỉ đối sách, đúng thời điểm ngã bệnh.
Linh Nga dường như nói dối cũng đã quen, hớt hơ hớt hải chạy đến Phá Thiên phong tìm Tửu Cửu báo tin. Tửu Cửu lo lắng chạy đi tìm Ngũ sư huynh - Tửu Ô, cùng nhau chạy đến Tiểu Quỳnh phong thăm bệnh.
Bên trong nhà cỏ, mặt Lý Trường Thọ trắng bệch, khí tức yếu ớt, nằm bất động trên giường cỏ, toàn thân thấy rõ dáng vẻ [hư hỏng], à chỉ là [hư] thôi...
Sau khi cẩn thận chuẩn bệnh, Tửu Ô nhẹ nhàng thở ra:
"Không có gì nghiêm trọng, chỉ là do xông quan thất bại, gây tổn thương đến nguyên thần hơi lớn, khiến cho đạo cơ bất ổn.
Tình trạng này thì không thể sử dụng pháp lực, nguyên thần. Nhưng an tâm điều dưỡng bảy tám năm là có thể khôi phục, không có lưu lại tai họa ngầm."
Linh Nga mặc dù biết chắc chắn sư huynh mình đang giả bệnh, nhưng nghe Tửu Ô chuẩn đoán xong cũng không nhịn được hỏi thêm: "Nếu sử dụng pháp lực thì sẽ như nào sư bá?"
"Tổn thương một ít đạo cơ, ảnh hưởng đến con đường tu hành, tốt nhất không được dùng pháp lực!"
Nằm trên giường bệnh, Lý Trường thọ mặt không huyết sắc, yếu ớt nói:
"Ài...đệ tử vốn định tiến vào một tiểu giai, không ngờ lại quá mức miễn cưỡng...Khụ khụ khụ..."
Tửu Ô trầm ngâm một lúc: "Để ta đi tìm Vạn trưởng lão xin giúp ngươi ít đan dược củng cố nguyên thần, bản thân ta luyện chế ra đan dược không được tốt cho lắm!"
Linh Nga lại vội hỏi: "Nếu dùng đan dược thì sư huynh có thể hồi phục sớm hơn đúng không sư bá?"
Lý Trường Thọ thấy Linh Nga như vậy cười thầm [Thật không uổng công dạy dỗ bao nhiêu năm nay].
Tửu Ô lắc đầu, trầm giọng nói:"Khó, thương thế loại này chỉ có thể tự thân điều dưỡng, đan dược chỉ giúp không bị tổn thương sâu thêm trong lúc hắn tự dưỡng thương mà thôi."
Linh Nga buồn bã thở dài -- thực chất là thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ sợ có đan dược giúp sư huynh sớm bình phục thì hỏng bét.
Sau đó Tửu Ô liền tất bật đi cầu đan dược, đi thông báo cho Bách Phàm Điện...cũng đỡ được kha khá việc cho Linh Nga.
Lý Trường Thọ tiếp tục nằm trên giường, mô phỏng trạng thái pháp lực hỗn loạn. Loại sự việc này đâu dễ dàng kết thúc như vậy chứ!
Tửu Ô vừa rời đi, Tề Nguyên lão đạo cũng ngửi thấy việc này, chạy tới xem xét cẩn thận thương thế của Lý Trường Thọ, suýt chút nữa còn quên mất đệ tử mình cũng đã thành tiên. Lão xem đi xem lại, kết luận thương thế không nặng, chỉ dặn dò nghỉ ngơi dưỡng bệnh, rồi thành thành thật thật trở về bế quan tu hành.
Lần giả bệnh này đối với Lý Trường Thọ có ý nghĩa vô cùng lớn...không thể sơ suất được...
Tiếp theo là từng đoàn từng đoàn người đến thăm...
Trước nhất đúng như dự liệu của Lý Trường Thọ, Vạn Lâm Quân trưởng lão đến, cũng tinh tế tỉ mỉ xem xét rồi đưa ra kết luận không khác biệt so với Tửu Ô. Đây có thể coi như cao thủ nhất lưu trong môn phái cũng không thể dò xét ra hắn giả bệnh, khẳng định phần nào trình độ giả bệnh của hắn.
Vạn lão gia tử chậm rãi dặn dò: