Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Một buổi sáng yên bình tại Độ Tiên môn, trời trong gió mát, mùi hoa cỏ dìu dịu phảng phấp khắp núi non.
Lý Trường Thọ tỉnh dậy sau một đêm dài nghỉ ngơi, cả người mệt mỏi đã tan biến, tinh thần thoải mái, đầu óc thông suốt, ngước nhìn trời trong mà lòng thấy thư thái.
Hiếm khi được sư huynh hẹn đến nhà, Linh Nga đã sớm chạy đến bên ngoài khu vực pháp trận bao quanh đan phòng.
Kỳ thật, Lý Trường Thọ cũng đã biết nàng đến đây từ hơn một canh giờ trước, bởi vì dù nói là nghỉ ngơi, nhưng hắn chỉ phân chia tâm thần ra từng phần, luân phiên nghỉ ngơi mà thôi. Khi hắn phát hiện Linh Nga đến gần trận pháp, đã âm thầm gỡ bỏ hầu hết các sát trận bên trong, đề phòng vạn nhất tiểu sư muội vô ý tiến vào mà thân tử đạo tiêu...
Mặc dù vậy, Linh Nga cũng rất ngoan ngoãn, chỉ đứng thẳng, ưỡn ngực chờ đợi bên ngoài trận pháp cho đến khi hắn gỡ bỏ hoàn toàn. Lúc này, nàng mới tươi cười, vừa đi vừa ngâm nga hát, tiến đến đan phòng.
Hôm nay Linh Nga cũng hết sức lộng lẫy, nàng mặc một chiếc váy dài mỏng màu xanh nhạt, tóc dài nhẹ bay như mây trôi. Trên khuôn mặt thanh tú động lòng người tô điểm thêm chút phấn hồng nhẹ nhàng. Gió thổi nhè nhẹ, dưới tà váy ẩn ẩn chiếc eo nhỏ, chân dài thon thả...
Lý Trường Thọ dẫn sư muội vào đan phòng, định mở lại trận pháp xung quanh thì tiên thức phát hiện Tửu Cửu sư thúc bay ra khỏi Phá Thiên phong...
Hắn nghĩ nghĩ một lát, cảm thấy thi thoảng cũng nên cải tạo tư tưởng cho vị tiểu sư thúc đáng yêu này một chút. Khục, cái gì tư tưởng với không tư tưởng...chỉ là đả thông một chút suy nghĩ, thêm một chút đề nghị, mong sư thúc sau này có gặp phải nhân quả thì cũng có thể tự kết thúc, đừng làm liên luỵ đến môn phái cũng như Tiểu Quỳnh Phong.
Chẳng mấy chốc Tửu Cửu đã mò tới gần, "a lê hấp " một tiếng, đã nhảy vào bên trong đan phòng. Linh Nga nhanh nhảu vỗ ngực chào đón khiến Tửu Cửu hết sức vui mừng lẫn tự tin.
Lý Trường Thọ đưa mấy bầu rượu ngon cho Tửu Cửu, sau đó mỉm cười nói: "Sư thúc, hôm nay ta sẽ dạy bổ túc cho Linh Nga, người có muốn dự thính hay đi chỗ khác chơi đùa?"
"Học bổ túc?"
Tửu Cửu chớp chớp mắt mấy cái, ưỡn ngực tỏ vẻ tiền bối nói:" Được được, hôm nay bản sư thúc sẽ ngồi xem, tiện chỉ điểm thêm cho các ngươi!"
Trích lời Ăn Mày Dĩ Vãng - Bạch Ngọc Sách [ Mời quý độc giả đến Bạch Ngọc Sách đọc truyện để ủng hộ team dịch.]
Lý Trường Thọ nham hiểm gật đầu cười, trong bụng nghĩ thầm "ngươi lớn, ngươi nói gì cũng được" ---- câu này chính là nói Tửu Cửu bối phận lớn ( sư thúc), nhưng mình thích suy nghĩ của các bạn!
Ngay sau đó, hắn dùng khống trận ngọc phù mở ra lớp lớp trận pháp bao phủ đan phòng, nghiêm nghị nói với Tửu Cửu:"Đệ tử rất vui khi người ở lại chỉ điểm, tuy nhiên nội dung buổi học bổ túc hôm nay không thể để cho người ngoài ba chúng ta biết, trước hết sư thúc cần lập một lời thề.
Dù sao đây cũng là Tiểu Quỳnh phong nhất mạch truyền thừa!"
Tửu Cửu nhíu mày nói thầm: "Tiểu Cùng phong mà cũng có độc hữu pháp môn sao?". Ngay sau đó hai mắt nàng sáng lên, quay lại hỏi họ Lý: " cái này là vị sư tổ hung ác của các ngươi truyền lại sao?"
Đúng là ăn mày gặp chiếu manh, Lý Trường Thọ và Linh Nga nhìn nhau mỉm cười. Tửu Cửu đắc ý, hào hứng lập thệ xong liền kéo chiếc xích đu lại gần, ung dung ngồi dự giảng.
"Được rồi, các ngươi bắt đầu đi, bản sư thúc nghe thử xem sao!"
Buổi học bổ túc bắt đầu, Lý Trường Thọ lây ra "giáo án" đã chuẩn bị từ trước, bỏ bớt đi một ít sự tình do chính mình trả qua, từ từ giảng giải cho Linh Nga.
Nội dung chính là:
Cầu ổn trọng thắng chân diệu pháp, kết thúc nhân quả tam sự trọng.Cơ duyên bảo vật chớ động tham, trường sinh đạo quả tại tự thân.
Vẫn như mọi lần, Linh Nga nghiêm túc lắng nghe, đầu gật như bổ củi. Ngồi bên cạnh, Tửu Cửu mặt biến sắc, lúc trắng lúc xanh, vô cùng kinh hãi thán phục.