Dịch: Hoa Ly Hi Dạ
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Khi rời đi, sắc mặt của vị đạo nhân lưng gù cực kì phức tạp, vẻ mặt u ám.
Ban đầu vốn là một lão đạo mang trên mình học thức của Tây phương giáo, lúc đi ra bước chân vốn nhẹ nhàng lại trở nên thất thiểu.
Triệu Công Minh thấy thế trong lòng hả hê.
Đánh người ta xong còn khiến người ta không nói được gì, cuối cùng còn phải tự nhận lỗi về mình…
Loại cảm giác này từ trước tới nay bản thân chưa từng được cảm nhận, có chút mới lạ.
Triệu Công Minh nhìn tấm vải bị ném xuống đất, ngón tay khẽ động thu bản ghi lời thề về, nhét vào ống tay áo.
Đúng là đồ tốt mà…
Sau khi cất đi, Triệu Công Minh mới chậm rãi nói: “Đạo hữu, người đã đi rồi, ngươi cũng nên xuất hiện.”
Lý Trường Thọ truyền âm đáp ứng. Bởi vì ban nãy hắn chui xuống dưới hơi sâu cho nên phải một lúc sau, một lão đạo với vẻ mặt hiền lành, mái tóc trắng xóa mới chui từ mặt đất lên.
Lão đạo này giơ tay bày ra một lớp kết giới bằng tiên lực, chắp tay với Triệu Công Minh: “Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp.”
“Ha ha ha.” Triệu Công Minh vuốt chòm râu cười lớn: “Lần ra tay này rốt cuộc là do bần đạo hay là do ngươi chỉ điểm đây? Hôm nay có thể tránh được một tai họa, là bần đạo nên đa tạ đạo hữu mới đúng!”
“Tiền bối, ngài sao có thể nói…”
“Đừng cứ gọi tiền bối như vậy, Triệu Công Minh ta trước giờ luôn thích kết giao bằng hữu, bây giờ ngươi cũng chính là bằng hữu của ta.”
Lý Trường Thọ: “…”
Ta đâu có muốn trở thành bằng hữu của ngươi, cũng đâu muốn cùng ngươi chia sẻ chuyện cũ, lại càng không muốn nói chuyện nghĩa khí gì với ngươi.
Tất nhiên, những lời dưới đáy lòng này nhất định không thể nói ra.
Không chỉ không thể nói ra mà dưới tình huống ép buộc, Lý Trường Thọ còn phải lộ ra nụ cười chân thành, đúng bệnh bốc thuốc nói với Triệu Công Minh: “Vậy vãn bối liền không khách khí, xưng danh đạo hữu.”
“Ha ha ha ha.” Triệu Công Minh cười lớn: “Hải thần ngươi quả là một người kì lạ. Phải rồi, biệt hiệu của ngươi là gì?”
Vừa nói xong, Triệu Công Minh chắp tay với đạo nhân giấy, chính thức giới thiệu về mình: “Bần đạo là Tiệt giáo Luyện Khí sĩ – Triệu Công Minh.”
“Bần đạo…” Đầu óc của Lý Trường Thọ nhanh chóng xoay chuyển, danh ‘Huyền Đô tiểu pháp sư’ cũng không báo ra được. Huyền Đô đại pháp sư bị người ta gọi là "thiếu niên không ai biết bao tuổi" nên mới lấy cái danh này… Bây giờ mình mở miệng xưng theo, vậy cũng không hợp lý…
Xấu hổ hay không xấu hổ thật ra cũng chẳng quan trọng mấy, quan trọng là sợ bị trách phạt...
“Tự xưng Trường Canh đạo nhân.”
“Ồ? Trường Canh? Biệt hiệu này cũng không tồi.”
Triệu Công Minh thầm suy tính, lại chẳng tính ra điều gì nhưng gã cảm nhận được từ Thái Cực đồ một tia đạo vận, cũng coi như xác định được đây là người trong nhà.
“Những lời chỉ điểm lúc trước của Trường Canh đạo hữu thật sự rất hay, giờ cẩn thận nghĩ lại quả đúng là cao minh.”
Triệu Công Minh cân nhắc một chút, sau đó cũng không do dự mà nói thẳng: “Về sau bần đạo vẫn có thể sử dụng biện pháp này chứ?”
Dưới đáy lòng, Lý Trường Thọ khẽ lẩm bẩm, vị thần tài tương lai này không lẽ còn muốn đi ăn vạ người khác sao?
“Chuyện hôm nay, chỉ cần đạo hữu không nói ra bên ngoài tất nhiên sẽ chẳng liên quan gì tới vãn bối. Nói cho cùng, đây cũng chỉ là một ít đối sách dùng cho những trường hợp khẩn cấp. Tiền bối vẫn nên cân nhắc kĩ lưỡng, dù sao… Nó cũng dễ khiến danh dự của tiền bối tổn hại.”
“Ha ha ha.” Triệu Công Minh cười to, cực kì sảng khoái.