Dịch: Qua Qua Tiên Sinh
Biên: BsChien
Trong lúc nói mấy lời này với Triệu Công Minh, Lý Trường Thọ đã suy nghĩ kỹ bước tiếp theo.
Cái gọi là ứng biến, tuyệt đối không chỉ nhìn vào ảnh hưởng trước mắt.
Cho dù thời gian cấp bách, nhất định phải suy nghĩ kỹ khả năng xuất hiện biến cố phía sau, từ đó tìm ra một con đường ít nguy hại nhất với mình.
Trừ điều đó ra, mấy nguyên tắc kia cũng rất quan trọng.
Nhất định phải kiên trì thân phận đệ tử Đạo môn, kiên định không thay đổi phe cánh Đạo Tổ, Tam Thanh Thánh nhân lão gia.
Nhất định phải kiên trì nguyên tắc tư tưởng một nhà tình thân Đạo môn, Tam giáo bản đồng nguyên.
Nhất định phải kiên trì bảo vệ lợi ích của Nhân giáo, phải chú ý coi trọng mặt mũi của bất kỳ một vị Thánh Nhân lão gia và cao thủ hàng đầu, không thể để mình tự rước lấy họa.
Loại trừ ba điều [Nhất định phải kiên trì], vẫn còn năm điều [Chuẩn bị tất yếu], và [Cửu đại cương lĩnh hành động].
Cuối cùng điều quan trọng nhất... Không được khoe khoang.
Hai chữ khoe khoang chính là đại kị trong Ổn đạo.
Lý Trường Thọ kiếp trước khắc sâu nhất trong ký ức là câu chuyện lịch sử “Dương Tu bị chém”.
Việc chủ động khoe khoang này gọi là “Nghịch dại mà chết”.
Sau khi bước vào Hồng Hoang, ảnh hưởng khắc sâu nhất với hắn chính là câu chuyện “Huyền Quy bị chém”. Con rùa vô tội này, cơ thể quá lớn nên bị chém bốn chân làm trụ chống trời.
Đây chính là khắc họa tốt nhất việc bị động khoe khoang, cái này gọi là “Lơ ngơ mà chết”!
Nếu Huyền Quy ngày thường trốn đi, hoặc sớm đi Hỗn Độn hải, trốn vào trong hư không, tám phần các Thánh Nhân lão gia sẽ dùng những núi lớn khác luyện chế lại một thiên trụ, sẽ không thuận tay mà chém con rùa này.
Cho nên...
Có thể không cần bại lộ thì không nên bại lộ. Có thể không để người khác biết mình đang theo dõi, vậy tuyệt đối không để bất kỳ manh mối nào liên quan đến việc mình theo dõi!
Năng lực tự vệ giai đoạn đầu chính là tìm chỗ dựa ổn thỏa, hoàn toàn không để lộ tung tích, tốt nhất là Tam giới không biết danh tính của mình.
Năng lực tự vệ trung kỳ là công đức kim thân cộng thêm chỗ dựa, Tam giới vẫn không biết sự tồn tại của mình...
Nếu không thì chẳng phải đã phụ lòng Thánh Nhân lão gia đã giúp mình che giấu thiên cơ sao?
Về sau ngoại trừ cái tên giả Trường Canh đạo nhân được dùng ở bên ngoài, Lý Trường Thọ quyết định sẽ tạo thêm tên mới “Huyền Đô tiểu pháp sư”, “Huyền Đô tiểu lang quân”, nhờ vào đó để né tránh nhân quả.
Tất nhiên, những chuyện này cần phải tính toán cẩn thận.
Hiện tại chuyện phải làm chính là giải quyết nguy cơ lúc này…
[Triệu Công Minh hành hung đệ tử Thánh Nhân Tây phương, Hải Thần giáo bị liên lụy vào trong đó, sợ sau này sẽ bị thanh toán ]
Chuyện này có ba điểm khó chủ yếu:
Đệ tử Thánh Nhân này không thể giết.
Sau này đối phương có thể trút giận trả thù Nam Hải thần giáo, hơn nữa sẽ kéo theo thể diện của Thánh Nhân.
Hắn chỉ tiếp xúc với Triệu Công Minh lần đầu, không biết tính cách cụ thể, có thể sẽ càng tính càng loạn, còn phải nhìn mặt mũi ở hai bên...
Thế là, Lý Trường Thọ nhằm vào ba điểm khó xử này, dựa theo nguyên tắc của mình, kiên trì, chuẩn bị cương lĩnh hành động. Hắn chọn lựa cách giải quyết ổn thỏa nhất, dùng tiên thức truyền âm sẽ không bị phát hiện ra, nói cho Triệu Công Minh nghe...
Như thế như thế, như vậy như vậy.
Nghe tiên thức truyền âm, lúc đầu Triệu Công Minh khẽ nhíu mày.
Nhưng Lý Trường Thọ nói mấy câu khéo léo, đưa “sinh tử của chúng huynh đệ tỷ muội trong giáo” mà Triệu Công Minh để ý nhất ra, rất nhanh Triệu Công Minh đã gật đầu đáp ứng.
Đến khi Lý Trường Thọ thảo luận xong, ngay cả Triệu Công Minh cũng cảm thấy xử trí như vậy, mặc dù phiền phức, còn có chút gian trá...
Nhưng nếu quả thật có thể thành công, vậy thì hiệu quả mà Hải thần nói tới đúng là cao minh hơn rất nhiều so với trực tiếp giết người diệt khẩu!
Đáy lòng Triệu Công Minh thầm nghĩ:
“Hình như Hải thần Nam Hải này là đồng môn của Nhân giáo… Đáng tiếc, nếu có thể đưa về Tiệt giáo nhà mình, có thể kiếm chút công đức lại có thể đưa ra mưu ý, so với mấy tên Thập Thiên Quân kia thì đáng tin cậy hơn nhiều.”