Dịch: BsChien
***
"Cái này... Cái này?"
Lão đạo lưng còng áo rách kia đứng trên mây, thân là môn hạ đệ tử Thánh nhân, Hồng Hoang đương đại cao thủ, trong lúc nhất thời lại có vẻ…
…Lơ ngơ không kịp chuẩn bị!
Bạo rồi?
Không chỉ có tự bạo, còn…
…Còn trong nháy mắt, không cho lão đạo cơ hội mở miệng nửa câu, đã kịp thời đốt sạch toàn thân từ trên xuống dưới!
Đây là cái con đường gì?
Mình mấy vạn năm không có đi lại bên ngoài, con đường Đạo môn Luyện khí sĩ liền đã dã man dữ dội như thế rồi?
Lão không nói gì, chỉ là một câu nói dạo đầu Tây Phương giáo quen dùng:
"Đạo hữu, ngươi cùng Tây Phương ta có duyên, chúng ta có thể tự kết chút duyên phận."
Cái này không bình thường sao? Cái này có vấn đề sao?
Tại sao lại như vậy?
Làm sao liền trực tiếp tự bạo hóa thân?
Hẳn là sự tình Tây Phương bọn hắn trong bóng tối châm ngòi Tam giáo đã bại lộ rồi?
Nhưng nếu như đã bại lộ, tất nhiên đã sớm xảy ra vấn đề, sao lại thế...
"A!"
Lưng còng đạo nhân còn đang tự mình hoài nghi, thình lình nghe phía sau truyền đến một tiếng cười lạnh lẽo.
Lúc này lão mới phát giác, bản thân mình đã bị một cỗ đạo vận quấn quanh. Trên trời dưới đất, thập phương bát diện, thiên địa càn khôn bị cỗ đạo vận kia phong tỏa kín mít.
Đạo nhân lưng còng này bình thường cũng là có chút cơ trí, tự kiềm chế tu vi, trước đây vẫn chưa để Tiệt giáo tiên Triệu mỗ nào đó vào mắt. Cho nên lúc nãy lão trực tiếp hiện thân ngăn cản Hải Thần hóa thân, đàm đạo chút ít sự tình.
Nhưng biến cố phát sinh!
Hải Thần tự bạo, tro đều bay không còn một hạt, Triệu Công Minh tựa hồ bởi vậy... nổi giận.
Cái này giống như một trận tính toán nhằm vào lão!
Lúc này, đáy lòng đạo nhân lưng còng nổi lên báo động mãnh liệt. Lão đột nhiên phát hiện mình dường như đã xem thường vị ngoại môn đệ tử Tiệt giáokia...
Lưng còng đạo nhân xoay người, liền thấy Triệu Công Minh đã đến sát bên ngoài mười dặm.
Lúc này trên dưới toàn thân Triệu Công Minh còn quấn hai mươi bốn viên bảo châu màu lam nhạt, trong tay nắm chặt một thanh roi gỗ màu vàng. Thân hình vốn khôi ngô vạm vỡ tản ra một cỗ khí tức kinh người!
Hai mươi bốn khỏa bảo châu kia trực tiếp định trụ càn khôn quanh người lưng còng đạo nhân. Ý tứ muốn động thủ của Triệu Công Minh đã hết sức rõ ràng!
Lưng còng đạo nhân đáy lòng càng mơ mơ hồ hồ. Trong tay lão xuất hiện một bông hoa sen màu trắng, thân hình chậm rãi lui lại, âm thầm tìm kiếm phương pháp phá giải càn khôn phong cấm.
Lưng còng đạo nhân cất tiếng nghi hoặc:
"Đạo hữu, cớ gì như thế?"
"Cớ gì như thế?"
Triệu Công Minh kia sắc mặt vô cùng âm trầm, chòm râu rậm rạp không ngừng run rẩy, lạnh lùng nói:
"Đạo hữu ngay trước mặt bần đạo, bức hiếp người trong Đạo môn ta như thế, có phải không hề đặt Triệu Công Minh ta trong đáy mắt?
Triệu Công Minh ta da mặt ít không có tiếng tăm, ngươi không cho ta chút mặt mũi thì cũng coi như thôi!
Nhưng ngươi hành xử bức bách như thế, chính là chà đạp lên mặt mũi Đạo môn ta!
Chà đạp da mặt Đạo môn chính là chà đạp Tiệt giáo nhà ta, chà lão sư ta, đạp luôn mặt mũi hai vị sư bá của ta!
Ngươi nói cớ gì như thế!
Ngươi còn định vừa làm đĩ vừa tỏ ra trinh tiết ngây thơ hay sao?”
Lưng còng đạo nhân nhướng mày, Đạo môn dạo này làm sao đều trở nên điên dại điêu ngoa như thế?
Cái này còn có nói đạo lý hay không chứ?
"Đạo hữu, ngươi..."
Triệu Công Minh quát:
"Nói ít thôi! Nhìn ta đánh đây!"
Triệu Công Minh lại hét lớn một tiếng, roi gỗ kim sắc trong tay quang mang đại tác, hai mươi bốn khỏa Định Hải Thần Châu trực tiếp ẩn vào quanh người. Thân hình y hóa thành một chùm hồng quang, đảo mắt lướt qua càn khôn, xông phá bích chướng, xuất hiện ở trước mặt lưng còng đạo nhân!
Lưng còng đạo nhân đáy lòng kinh hãi!
Lão chỉ biết Triệu Công Minh bình thường cả ngày dạo chơi, là Tiệt giáo ngoại môn Đại đệ tử, lại không biết Triệu Công Minh lại có loại pháp bảo thần thông này. Mấy thứ đồ chơi của kẻ này lại lợi hại như thế!
Lập tức, quanh người lưng còng đạo nhân bảo quang lấp lóe!
Một đóa hoa sen nở rộ dưới chân lão, tầng tầng cánh hoa bao vây lấy thân hình lưng còng đạo nhân này.