Dịch: Vũ Tích
Biên: BsChien
***
Cái tên này...
Lý Trường Thọ đang chuyên tâm luyện chế trận cơ phân một tia tâm thần nhìn bóng lưng đang run rẩy của tên đệ tử tuần sơn. Gã này quả là vô cùng xui xẻo nên mới bắt gặp ba vị thúc điệt tiểu tiên nữ đang chơi bài quẹt mực tàu lên mặt.
May mà mọi người vẫn còn rất khắc chế nên không tạo thành sự kiện đổ máu, nhưng cũng đã dọa cho tên đệ tử nho nhỏ này một phen kinh hồn bạt vía.
Tửu Cửu làm vẻ mặt hung hãn, tay vác Lang Nha bổng, một chân giẫm lên ghế gỗ. Nàng liếc một phát khiến tên đệ tử tuần sơn này lo sợ mà run rẩy không ngừng.
Hữu Cầm Huyền Nhã đã rửa mặt sạch sẽ, gương mặt xinh đẹp lạnh như băng, biểu tình hờ hững, càng khiến gã lo lắng bất an thêm.
Lúc này Linh Nga mới mỉm cười đứng lên. Nàng đưa ra lý do để giải vây cho tên nam đệ tử này, bắt gã phải lập một lời thề hơn ngàn chữ mới cho phép gã rời đi.
Gã này đến Tiểu Quỳnh Phong chỉ là để đưa một cái truyền tin ngọc phù. Vậy mà trước khi rời đi lại phải mang theo một mảng lớn bóng ma tâm lý cùng với cơ số ảo tưởng đã vỡ tan.
"Lại là tin gửi cho sư phụ..."
Lý Trường Thọ hơi nhíu mày. Trực giác nói cho hắn biết nếu sư phụ đọc được tin này thì sẽ phát sinh chuyện gì đó ngoài ý muốn.
Không cần Lý Trường Thọ phái đạo nhân giấy qua, ba vị nữ Luyện khí sĩ ưu tú đang ở trong lầu các đã bắt đầu nghiên cứu cái truyền tin ngọc phù kia.
Linh Nga nhẹ nhàng nhíu mày nói:
"Lại có tin gửi cho sư phụ?"
Tửu Cửu buồn bực nói:
"Tề Nguyên sư huynh có bằng hữu bên ngoài sao? Huynh ấy hẳn là chưa từng rời khỏi sơn môn mới đúng."
Hữu Cầm Huyền Nhã gương mặt đã không còn băng lãnh, khẽ nói:
"Cửu sư thúc, nếu Tề Nguyên sư thúc chưa từng rời núi, vậy người thu nhận sư huynh Trường Thọ và sư muội Linh Nga bằng cách nào?"
"Đúng nha! Trường Thọ và Linh Nga đều không phải vào sơn môn tại đại điển khai sơn."
Tửu Cửu sờ sờ cái cằm xinh đẹp trơn bóng, trực tiếp biểu lộ quan điểm của mình:
"Thật muốn mở ra nhìn xem quá..."
Hữu Cầm Huyền Nhã vội nói:
"Như vậy làm sao được?"
Nhưng mà trong khi hai người còn đang nói chuyện, Linh Nga đã lấy giấy bút ra để đề phòng nội dung trong truyền tin ngọc phù biến mất sau khi mở ra.
Sư muội mình quả đúng là con nhà nghề mà! Dễ đào tạo!
Tận đáy lòng, Lý Trường Thọ đã cho Linh Nga mười điểm ở chi tiết lấy ra giấy bút.
Kế tiếp Linh Nga bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra cấm chế của ngọc phù, đề phòng có chú thuật tà pháp gì đó... Cho thêm mười điểm nữa!
Nhưng mà sau khi kiểm tra xong, nàng lại trực tiếp rót pháp lực vào ngọc phù, không hề tận dụng vị Chân Tiên bên cạnh để xác định tính an toàn thêm một bước nữa… Trừ sáu mươi điểm.
Đợi phía trên ngọc phù phát ra từng điểm quang mang, ngưng tụ thành một thiên thư, Lý Trường Thọ mới truyền âm vào tai Linh Nga:
"Ổn Tự Kinh, chép bốn mươi lần."
Linh Nga đưa tay đỡ trán thở dài, sau đó nhanh chóng nhấc bút lên viết văn tự trên đó xuống.
Trong mật thất dưới đất, Lý Trường Thọ dùng tiên thức đọc nội dung của ngọc phù, mày khẽ nhíu. Hắn dừng luyện chế trận cơ, đứng lên từ sau bàn đọc sách.
Quả nhiên là lại có việc phát sinh. Tuy nhiên chuyện lần này không biết là tốt hay xấu. Có điều đối với chính mình sẽ không có ảnh hưởng gì nhiều.
....
Trong lầu các cạnh linh thú quyển, Tửu Cửu đã bắt đầu dùng chất giọng không có biểu tình chậm rãi đọc:
[Gửi đồ nhi Giang Vũ và Tề Nguyên!
Vi sư năm đó vì tìm kiếm cơ duyên đột phá Thiên Tiên nên đã rời khỏi thiên địa Hồng Hoang đi du lịch tại Đại thiên thế giới. Cuối cùng cũng đã đạt được cảm ngộ, vừa mới phá quan mấy hôm trước để bước vào Thiên Tiên chi cảnh.