Dịch: Tường Vy
Biên: BsChien
Cưỡi mây bay giữa cảnh sắc non xanh nước biếc, tâm tình Lý Trường Thọ có chút thư sướng, lưng eo cũng ưỡn thẳng hơn.
Ngạo nghễ thiên địa chi tinh túy, thổ nạp tinh hoa của nhật nguyệt
Nguyên bản thiên địa Hồng Hoang vốn hắc ám, âm lãnh đột nhiên chiếu rọi thêm một tia nắng mặt trời ấm áp...
"Đạo của ta, coi như cũng không phải cô độc như vậy!”
Cuối cùng cũng tìm được cảm giác tán đồng!
Đáy lòng Lý Trường Thọ bỗng nổi hứng muốn làm thơ, hắn trầm ngâm hai tiếng rồi đọc một câu:
"Mặc dù đã có đùi to
Vẫn không thể lỏng mối lo tinh thần."
Đại pháp sư đúng là mang thuốc trợ tim cho mình, hệt như che dù lên đỉnh đầu, như mang đùi đến cho mình ôm. Từ nay mình chân chính ôm được đùi to, đạp lên chiếc thuyền lớn Nhân giáo vừa kiên cố lại vô cùng rộng rãi.
Nhưng hai người đứng đầu Nhân giáo là Giáo chủ cùng Đại đệ tử, bọn họ đều là người thừa hành thanh tĩnh vô vi.
Sở dĩ Huyền Đô Đại pháp sư khuyên nhủ Lý Trường Thọ, vì mong hắn không nên cảm thấy bản thân được Thánh nhân lão gia ưu ái mà sinh ra tự phụ, tự mãn...
Nhưng lời khuyên nhủ của Đại pháp sư không có nhiều ý nghĩa với Lý Trường Thọ. Thậm chí khi mới vừa cáo biệt cùng Đại pháp sư, đáy lòng Lý Trường Thọ đã suy tư một vấn đề...
Tại sao mình lại được Thánh nhân lão gia ưu ái?
Lý Trường Thọ trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi suy nghĩ.
... Truyện được dịch chuẩn nhất ở Bạch Ngọc Sách chấm cơm. Mong quý độc giả ghé ủng hộ! Đa tạ!
Đầu tiên là do Nam Hải Thần giáo liên lụy đến Thiên Đình, sau đó lại là nhân quả của Long tộc. Vì thế nên hắn mới may mắn được Thánh nhân chú ý tới.
Tiếp theo là do trước đây hành vi cử chỉ của hắn đều vừa ý Thánh nhân lão gia. Lúc này lão gia mới giúp hắn che lấp thiên cơ đồng thời đặt nhiệm vụ Long Tộc Nhập Thiên lên người hắn.
Mấy vấn đề khó hiểu rối tinh rối mù gom lại cùng một chỗ, nhưng tất cả đều được Lý Trường Thọ chậm rãi phá giải.
Lý Trường Thọ hiểu rất rõ không phải vì tổ sư gia thấy hắn đẹp trai sáng láng nên cho hắn chỗ tốt.
Nếu hắn muốn có được sự che chở của Thánh nhân, thì hắn nhất định phải chứng minh bản thân có giá trị. Còn nữa, phải luôn kiên trì quan điểm yên ổn mà sống, né tránh nhân quả rồi từ từ hành động.
Đồng thời tu vi của bản thân cũng không thể thụt lùi, chỉ có cách đạt được cảnh giới Kim Tiên hắn mới có thể trường sinh. Khi đó hắn mới có thể giúp Thánh nhân làm việc và cũng có tư cách đón nhận sự bảo hộ của Thánh nhân.
Lý Trường Thọ cười khổ, đáy lòng khe khẽ thở dài...
Lúc trước mình dùng người làm công cụ bây giờ mình lại thành công cụ của người.
Cái này cũng giống như kiểu “Thiếu niên đồ long cuối cùng hóa thành ác long”…
Tiên thức quét qua thung lũng ven sông, phát hiện Đại pháp sư đã không còn ở đó, Lý Trường Thọ cưỡi mây bay về phía Sơn Lâm.
Sau cùng hắn lặng lẽ dùng thổ độn chạy về bên trong Độ Tiên Môn.
Bây giờ mình ôm đùi Đại pháp sư, theo Lý Trường Thọ mà nói cũng chỉ có hai ý nghĩa thực tế...
Một là có một số việc thành hiện thực. Sau sự kiện này, bản thân mình ở Nam Hải Thần Giáo lại có thêm nhiều lực lượng.
Hai là trực tiếp triệt tiêu hơn phân nửa áp lực của "Muỗi đạo nhân".
Tại Nam Hải, chỉ cần Đại pháp sư hiện thân nói một câu "Không được tổn thương phàm nhân", lập tức có hiệu quả như một viên đá làm kinh động cả bầy chim.
Long tộc bên kia đại khái sẽ cảm thấy Đại pháp sư hiện thân vì ngài là chỗ dựa chính thức của Nam Hải Hải Thần giáo. Hải Thần giáo ngồi vững vị trí đại lý thu gom công đức của Nhân giáo