Dịch: Ăn Mày Dĩ Vãng
Biên: BsChien
"Trơ mắt" nhìn tượng thần của chính mình bị đập, đáy lòng Lý Trường Thọ vẫn rất bình tĩnh, không có chút nào cảm xúc dư thừa.
Chỉ là hắn cảm thấy đau lòng thay cho Ngao Ất...
Tượng thần của Ngao Ất được làm bằng chất liệu vô cùng đắt đỏ, nên bị những phàm nhân kia phá huỷ chia nhỏ làm của riêng, toàn thân bức tượng tràn ngập chữ “Thảm”.
(Kỳ thực chắc chỉ có Lý Trường Thọ đau lòng vì tiếc của, và cũng chỉ có nghèo mạt kiếp như hắn mới thấy xót xa, chứ Ngao Ất nhung lụa từ bé, chút tiền của này đâu có để vào mắt)
Tình huống lúc này, Lý Trường Thọ trước đây khi lập kế hoạch “Tự hủy thần giáo” cũng đã từng nghĩ đến.
Bây giờ, Long tộc đã bố trí mai phục xong, chỗ nào đã đặt vào chỗ đó, những gì được Lý Trường Thọ có thể an bài đều đã được hoàn tất...
Nhưng trong lòng Lý Trường Thọ vẫn là lo lắng không dứt, không thể cảm thấy an ổn.
Hắn đâu phải loại người có thể an ổn "ngồi tại Tiểu Quỳnh Phong quan chiến vạn dặm, bàn tay thần bố trí sát cục".
Đẹp trai phong cách cũng không có ích gì!
Đối với hắn, sống sót mới là đạo lí quyết định, trường sinh mới là mục tiêu lớn nhất đời!
Bởi vậy mà tại thời điểm Hải Thần giáo mới xuất hiện vấn đề, đại chiến còn chưa nổ ra, Lý Trường Thọ đã bắt tay vào suy tính sự tình hậu chiến...
Đi một bước, nhất định phải tính mấy... à không phải mấy mà là "mười mấy" bước.
Sự việc lần này nếu náo động quá mức, đánh Tây Phương giáo quá thê thảm, Nam Hải thần giáo của hắn chắc chắn sẽ bị Tây Phương giáo chú ý càng nhiều hơn.
Mặc dù, chuyện như vậy không có nhiều khả năng dẫn tới Thánh Nhân ra tay tính toán đối với Nam Hải thần giáo, nhưng cũng không thể không tính đến.
Tây Phương giáo thế lực đâu phải chỉ có mỗi Song Thánh, đệ tử của hai vị Thánh Nhân lão gia cũng không ít. Mặc dù danh tiếng của họ không sánh bằng Xiển giáo Thập Nhị Kim Tiên, hay Tiệt giáo bát đại đệ tử, nhưng suy cho cùng thì thực lực chưa hẳn đã chênh lệch quá nhiều.
Nhất là, còn có con muỗi cái Văn đạo nhân...
Suy đi tính lại, Lý Trường Thọ vẫn chưa trở thành Kim Tiên, vậy mà đã muốn cùng các vị "Tiền bối" này âm thầm phân cao thấp, ám ám muội muội cùng nhau đấu sức.
Đoán chừng hắn làm loại chuyện này nhiều lần, sau này sẽ lưu lại bóng ma tâm lý không nhỏ…
Lý Trường Thọ tiếp tục tập trung tâm thần dùng giấy đạo nhân xem xét các nơi.
Long tộc đại quân được bố trí mai phục dưới mặt đất, chỉ có Ngao Ất cùng mấy vị cao thủ Long tộc và ba ngàn tiên giao binh đang tập kết tại Nam Hải.
Lúc này, mười mấy vị cao thủ Long tộc đang tụ tập về hướng tượng thần đang bị đập phá, chẳng mấy chốc sẽ xuất hiện ở thần miếu.
Nếu đoán không lầm, bọn họ chắc chắn sẽ bị Tây Phương giáo phục kích.
Những cao thủ Long tộc này trước đó đã được Ngao Ất truyền lệnh chỉ dẫn cách phá vây nếu như bị phục kích và làm thế nào để tự vệ..
Luận về mồi nhử, thực chất trọng tâm chính là Ngao Ất cùng ba ngàn binh mã kia, thời điểm Ngao Ất động binh mới là thời điểm dụ địch lộ diện.
Về sau, cũng chỉ là nhìn xem vị "Thiếu niên" Nhị Giáo chủ sẽ thể hiện như thế nào. Tất cả đối sách, chiến lược mà Lý Trường Thọ kỹ càng chuẩn bị đều đã giao hết cho Ngao Ất rồi.
Về phía Hùng trại Vu nhân Thần sứ, lúc này cũng đã tập kết hơn ba trăm người.
Lý Trường Thọ cho hai đạo nhân giấy ngụy trang thành tráng hán, trà trộn vào bên trong đám Thần sứ, ẩn núp ở một chỗ trong sơn cốc, nơi mà Long tộc đang mai phục. Tính toán tại thời điểm chiến sự nổ ra sẽ bộc phát một lượt rồi lặng lặng rút lui về phía sau tránh sự chú ý.
Mặc dù địch vẫn chưa xuất hiện, nhưng Lý Trường Thọ dựa vào xu thế trận chiến cũng có thể đại khái đoán được.
Điều khiến hắn lo lắng nhất bây giờ, và là Tây Phương giáo có thể tra rõ quan hệ giữa mình và Nam Hải thần giáo.
Sau khi trầm ngâm hai tiếng, Lý Trường Thọ cưỡi mây chạy như ma đuổi đến Phá Thiên phong Bách Phàm điện. (Đi tìm đùi gà chứ gì nữa)