Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
“Sư muội cũng nên trải qua một ít đả kích của sinh hoạt và tu đạo, thì mới có thể tự lập giữa thiên địa, mới đủ sức tranh sáng tối cùng nhật nguyệt, đạt được trường sinh.
Tu hành không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cho nên chúng ta phải cố gắng tránh né nhân quả.
Hơn nữa, giữa thiên địa này luôn có một vài kiếp nạn bất chợt nổi lên, nên chúng ta nhất định phải có đủ thực lực, sớm trải qua một ít trắc trở thì càng có nhiều kinh nghiệm dễ dàng sinh tồn hơn bên trong kiếp nạn...”
“Vì việc này… Mà sư huynh bị sư phụ treo lên đánh suốt hai canh giờ sao?”
Bên trong nhà tranh của Lý Trường Thọ, Linh Nga không nhịn được dở khóc dở cười một trận, nhíu mày nhìn sư huynh nhà mình đang nằm sấp trên giường.
Sư huynh vừa mới bị đánh vô cùng thê thảm, đây là từ khi Linh Nga gia nhập Tiểu Quỳnh phong được chứng kiến… lần thứ hai.
Không biết sư phụ sao lại như vậy, rất lâu rồi cũng không thấy người nổi giận đến thế.
“Sư huynh, rốt cục là huynh đã làm gì?”
“À, việc đó không quan trọng.” Lý Trường Thọ cố gắng nặn ra một nụ cười méo xẹo, “Tuy rằng quá trình xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn nhưng hiện tại tinh thần của sư phụ tốt hơn nhiều rồi.”
“Hả?” Linh Nga nhẹ nhàng chớp mắt, có chút không rõ.
Vốn dĩ Lý Trường Thọ nghĩ, để sư phụ đi phường trấn dạo chơi. Sau đó sắp xếp một hay hai nữ Luyện khí sĩ có tu vi khá thấp, chủ động tới bắt chuyện với sư phụ từ đó khiến sư phụ khôi phục một chút sự tự tin.
Như vậy cũng không gây ra nhân quả gì, vì hai bên chỉ là nói chuyện. Hơn nữa, có hắn khống chế dược tính của Tâm Hoả Thiêu Thân đan, sẽ không thật sự làm hai bên sinh ra hảo cảm.”
Nhưng ngàn vạn lần không ngờ...
Người đi rồi, nhưng việc xấu hổ lại đến, đan dược vỡ nát a...
Tuy là chỉ trong chốc lát ngắn ngủi nhưng bị một đám nữ Luyện khí sĩ hỗn tạp kỳ quái, chen chúc lao về phía sư phụ, thật làm cho người ta...
Có cảm giác mới mẻ, lại còn khắc sâu ấn tượng nha.
Để cho Lý Trường Thọ có chút ngoài ý muốn chính là đám linh thú đột nhiên bạo động kia.
Lúc ấy nếu không phải Lý Trường Thọ phản ứng kịp thời, trực tiếp thừa dịp rối loạn dùng giấy đạo nhân mang theo sư phụ lao ra khỏi phường trấn. Sau đó dựa vào độn thổ để nhanh chóng đào thoát, nói không chừng… sẽ bị giữ lại gánh chịu tổn thất của phường trấn.
Tiểu Bần Phong bọn họ quả thật không chịu nổi.
Có điều, lần này ngẫu nhiên thí nghiệm lại phát hiện, Tâm Hoả Thiêu Thân đan đối với linh thú và yêu thú có hiệu quả ngoài dự liệu.
Qua giáo huấn lần này, Lý Trường Thọ quyết định tạm thời bắt đầu niêm phong Tâm Hoả Thiêu Thân đan lại. Với tư cách là một trong những con át chủ bài, sau này tuỳ vào tình huống để mà sử dụng.
Đúng là, sau khi Phản Tra đan có cảm ứng thì nên thu tay lại.
Nhưng suy nghĩ ban đầu của Lý Trường Thọ là sau này, tại lúc đấu pháp, dùng Tâm Hoả Thiêu Thân đan nhiễu loạn tâm cảnh của đối phương, từ đó đạt được hiệu quả để đánh bại địch.
Lần này giúp sư phụ thử xem, cũng là "thực chiến để đánh giá" với dược tính của đan dược...
Hơn nữa Tâm Hoả Thiêu Thân đan lần này bể nát chỉ là linh đan phẩm giai nhất chuyển.
Trong tay Lý Trường Thọ hiện giờ còn có vài viên linh đan Tâm Hoả Thiêu Thân đan tam chuyển. Cũng không biết trong lúc đấu pháp có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh của cao thủ Thiên Tiên cảnh không.
Điều này, cũng không phải là một thí nghiệm tốt.
“Sư huynh, để muội xoa giúp nhé?”
“Không cần đâu.” Lý Trường Thọ thở dài: “Chỗ tổn thương đó có thể tùy lúc hồi phục như cũ, lần này vi huynh làm việc có chút bất ổn, lấy việc này coi như để cảnh cáo đi.
Muội đi bồi tiếp tiểu sư thúc đi, đừng để nàng tới đây, nếu không thì chắc chắn tổn thương càng thêm nhiều a.”
“Được rồi...”
Lam Linh Nga cẩn thận bước đi, như không yên lòng rời xa bảo vật.
Lý Trườg Thọ hít sâu một hơi, nằm ở đó yên lặng lấy ra một phiến đá, bắt đầu tu bổ cải tiến Ôn Tự kinh.
Ở nhà tranh bên cạnh đột nhiên truyền ra tiếng cười. Tiên thức của Lý Trường Thọ quét qua, đã thấy sư phụ nhà mình đang không ngừng thay đổi đạo bào, cả người cũng bắt đầu phát ra sức sống...