Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
Lý Trường Thọ ngàn vạn lần không nghĩ tới, đời sau vị Thuần Dương tán nhân nổi tiếng phong lưu đa tình kia, vậy mà nhân quả đã được chôn xuống từ thời điểm này…
Lần này Đông Mộc Công đến, chỉ để bày tỏ sự biết ơn với Lý Trường Thọ. Hai người ở bên trong Sơn Thủy Linh Đồ vừa gặp, Đông Mộc Công đã vội nói:
“Bệ hạ! Bệ hạ ngài ấy… nở nụ cười khi nghe chuyện của ta!”
Lý Trường Thọ nghĩ một chút rồi quyết định hỏi một cách tường tận, tránh cho sau này một trong những đùi của mình lại xảy ra biến cố gì.
Tiếp đó là nghe Đông Mộc Công than ngắn thở dài, nói về cuộc sống mình trải qua trong vài vạn năm trước đây cũng không phải dễ dàng.
Y vốn là một Trường Sinh tiên bình thường theo hầu Thánh Nhân, tại thời kì cuối đại chiến Vu Yêu, lúc Nhân tộc quật khởi cũng là tình cảnh thập tử nhất sinh. Nhờ y lập được công lao không nhỏ, có được không ít công đức, sau đó được Thánh Nhân chọn trúng, trở thành Đông Vương Công của Thiên Đình vừa mới được thành lập.
Ngọc Đế là đồng tử của Đạo Tổ, gọi mấy vị Thánh Nhân là sư huynh, tu vi bản thân cũng chưa bao giờ để lộ ra.
Y có mấy mạng mà muốn cùng Ngọc Đế tranh quyền?
Đã từ lâu, Đông Mộc Công vẫn luôn một mực cẩn trọng, nhưng trong giấc ngủ chưa bao giờ có cảm giác an ổn...
Dù rằng y cũng không cần ngủ.
Chỉ mấy ngày trước đây, Đông Mộc Công vội vàng cùng một vị Tiên nữ quen biết đã lâu thành hôn, sau đó mời Ngọc Đế ban thưởng chúc phúc.
“Ngọc Đế bệ hạ đã cười, một nụ cười thật cởi mở và thoải mái…”
Đông Mộc Công thở ra một hơi thật dài, đứng dậy cúi người hành lễ với Lý Trường Thọ, nói:
“ Đại ân, chỉ một tiếng cảm ơn là không đủ, nếu đạo hữu có gì cần, bần đạo sẽ cố gắng hết sức.”
Lý Trường Thọ mỉm cười lắc đầu, lại không yên tâm, hỏi thăm một chút chi tiết về những chuyện Đông Mộc Công đã làm.
May mà hắn hỏi câu này…
Sau khi nghe được câu nói "Ta muốn tất cả" kia của Đông Mộc Công, bản thể Lý Trường Thọ suýt phủ đầy hắc tuyến.
“Đạo hữu, hăng quá hóa dở, thanh danh và tình cảm quan trọng như nhau.
Hôm nay ngươi thành hôn với một vị tiên tử, mai kia lại có nhân duyên tới cửa, ngươi nhận hay không?”
Đông Mộc Công cười nói:
“Tất nhiên là đều nhận hết, nhiều thì mới ổn.”
“Lời chúc mà Ngọc Đế bệ hạ ban cho ngươi, chẳng phải sẽ thành trò cười?” Lý Trường Thọ thở dài, nói tiếp:
“Đối với đạo hữu mà nói, đa tình tốt hơn lạm tình, chung tình sẽ tốt hơn đa tình… Đạo hữu vẫn sợ bệ hạ suy nghĩ nhiều về chuyện Tây Vương mẫu, vậy sao đạo hữu lại muốn vẽ rắn thêm chân, tự cho mình một đao này?”
“Việc này…” Đông Mộc Công đứng dậy đi qua đi lại, mặt lộ vẻ khó xử, “Suy nghĩ của bần đạo lúc ấy, là nhiều người thì càng ổn thỏa.”
“Như vậy không phải là ổn”, Lý Trường Thọ trầm ngâm rồi nói, “Đạo hữu, việc này còn có thể cứu được. Nhưng đây là lần cuối cùng, ta vì đạo hữu đưa ra chủ ý trong việc này.
Ngươi và ta cũng không nên lén lút gặp nhau nữa, đạo hữu hiểu chứ?”
“Tất nhiên hiểu rõ”, Đông Mộc Công làm đạo vái chào, Lý Trường Thọ đứng dậy đáp lễ.
Sau đó, Lý Trường Thọ giúp Đông Mộc Công lập kế hoạch đơn giản cho lần hành động tiếp theo.
…Đơn giản chính là dựng lên hình tượng người chung tình, tốt nhất là cầu một cái phong hào cho phu nhân, tạo nên một vài câu chuyện nhỏ lãng mạn, lưu truyền ra bên ngoài.
Đông Mộc Công vốn chỉ để tâm đến việc tu đạo và giúp đỡ Ngọc Đế, lúc này lại liều mạng tiếp thu “Tri thức” của quân sư Lý Trường Thọ.
Dần dần, Đông Mộc Công có một chút… nắm bắt được mấu chốt.
Sau đó, Lý Trường Thọ nói một, Đông Mộc Công đã có thể nghĩ ra ba.
Có lẽ, đây chính là thiên phú kiếp trước của Thuần Dương tán nhân nào đó.