Dịch: Tiểu Cửu Điểm
Biên: BsChien
***
"Cái này..."
Nhìn vị Đông Mộc Công đang ngồi trước mặt, Nguyệt Lão nhíu mày, thoáng có chút khó xử nói:
"Cái này...ừm..."
Lúc này hai người đang ngồi trong đại sảnh của điện Nguyệt Lão. Đông Mộc Công hơi nghiêng nghiêng thân thể, gần nửa thân hình chúi về phía trước.
Nguyệt Lão lại vô cùng quen thuộc đối với hành động này. Bình thường những người đến tìm lão nhờ vả mà lại không muốn kẻ khác biết rõ, đều vô thức lộ ra cử chỉ như thế.
Không chỉ vậy, động tác nâng bảo nang kia, ánh mắt né tránh khi nói chuyện của Đông Mộc Công...
Nguyệt Lão đều đã quá quen thuộc rồi.
Nhưng hôm nay, yêu cầu mà Đông Mộc Công nói ra quả thực là chưa nghe bao giờ, làm cho Nguyệt Lão khó xử muôn phần.
Bình thường nếu là nối dây tơ hồng se duyên, dựa vào thân phận, địa vị, lai lịch của Đông Mộc Công, Nguyệt Lão tuyệt đối không dám chối từ, có bị trừ điểm công đức cũng không sao.
Nhưng...
"Nguyệt Lão có thể cho ta một lời chắc chắn không?"
Đông Mộc Công thấp giọng hỏi, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ.
"Đông Mộc Công." Nguyệt Lão chắp tay, nghiêm mặt nói: "Thực không dám giấu giếm gì, tiểu tiên nối tơ hồng se duyên cho người ta, nhưng là dựa trên hai sợi tơ hồng vốn gần nhau, đối với nhau cũng có chút tình ý thì mới có thể nối lại.
Tiểu tiên cũng cắt bỏ tơ hồng của các cặp đôi chỉ khi hai bên tượng đất trái phải trốn tránh lẫn nhau, để cho đôi bên thoải mái một chút.
Nhưng tiểu tiên tuyệt đối không thể làm ra chuyện như cắt bỏ sạch sẽ tất cả nhân duyên của tượng đất được.
Đây là Thiên Sát Cô Tinh mệnh cách, kẻ đó hẳn sẽ phải chịu thiên đại nhân quả!"
Nghe Nguyệt Lão chân tình thực lòng mà nói, Đông Mộc Công trầm ngâm hai tiếng, đáy lòng lại hiện lên lời nói của vị "lão tiên sinh" kia.
Nếu phương án thứ nhất không suôn sẻ, Đông Mộc Công có thể suy nghĩ lại, chọn một người lương phối nhanh chóng thành hôn.
Rồi sau đó sẽ nghĩ ra cái cớ để xin bệ hạ một bức hoành phi hay cái gì đó, đề vài chữ chúc ngươi cùng phu nhân nên duyên trời định. Rồi sau đó Đông Mộc Công sẽ cùng phu nhân ân ân ái ái trước mặt nhiều người khác.
Há lại không thể giúp cho bản thân tránh được hiềm nghi sao?
Đông Mộc Công dĩ nhiên không biết, vị "tiên sinh" đã cho lão chủ ý này, kỳ thật so với suy nghĩ của lão còn phức tạp hơn rất nhiều...
Đông Mộc Công trầm ngâm hai tiếng rồi nói:
"Vậy thì, Nguyệt Lão có thể dẫn bần đạo đi xem nhân duyên của mình một lần không?"
Nguyệt Lão cười khổ nói:
"Đông Mộc Công đã nói, tiểu tiên không dám không nghe, xin mời người đi theo ta."
Nói xong, Nguyệt Lão dẫn theo Đông Mộc Công đi đến hậu điện, mang tượng đất nhân duyên của Đông Mộc Công cùng tượng đất có thể thành đôi với lão tới.
Hai mắt Đông Mộc Công lập tức tỏa sáng, phát hiện xung quanh tượng đất của mình lại có tới bốn năm tượng đất có khả năng nên duyên. Vả lại tơ hồng của mấy tượng đất này đều đã từng có ý tứ, dò xét tượng đất của mình.
"Thường ngày bần đạo vậy mà được nhiều người nhớ thương vậy sao?"
"Đông Mộc Công rất được bệ hạ tín nhiệm, lại là một nam tiên..."
"Nguyệt Lão chớ nói nữa!"
Đông Mộc Công cắt đứt mấy lời lấy lòng của Nguyệt Lão, trầm tư một chút, cẩn thận tìm hiểu mấy cái tượng đất đã từng có ý với bản thân.
Đúng là phúc chí tâm linh(*), đang suy nghĩ thì đáy lòng Đông Mộc Công đột nhiên xẹt qua một vòng ánh sáng...
(*Phúc chí tâm linh: Vận khí tới thì đầu óc cũng sáng suốt linh lợi hơn)
Vài ngày trước, lúc lão cùng với bệ hạ mới gặp gỡ Nam Hải Hải Thần, vị Hải thần kia đã hiến cho bệ hạ mười hai điều gián ngôn, mà điều gián ngôn cuối cùng có câu "Mượn dáng phàm, ổn cầu an".