Dịch: BsChien
Lý Trường Thọ nhìn ba nữ Luyện khí sĩ một lớn hai nhỏ trước mắt…
Tửu Cửu đôi mắt mơ màng chưa tỉnh ngủ, vẫn còn vặn eo bẻ cổ ngáp một cái, trên người quần áo xộc xệch chỗ căng chỗ nhúm…
Một bên Hữu Cầm Huyền Nhã thì nhìn thẳng Lý Trường Thọ, đôi mắt đẹp trong sáng khẽ chớp chớp, vẻ mặt dường như đã chuẩn bị sẵn sàng chịu nhận án phạt…
Linh Nga giờ phút này cúi đầu đứng bên giường, mặt mũi tràn đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc. Nếu như hỏi Linh Nga người trong cuộc này, tâm tình bây giờ của nàng như thế nào, câu trả lời khẳng định là rất hối hận.
Lúc trước đáng ra nàng không nên khoe khoang thủ đoạn nướng thịt kia, từ đó để Tiểu sư thúc cùng Hữu Cầm sư tỷ lần lượt vây hãm dụ dỗ.
Nàng biết rất rõ ràng sư huynh sau khi xuất quan khẳng định sẽ chửi mắng mình một trận, nhưng lại ôm mấy phần tâm lý “Huynh không trách đám nữ nhi”…
Lý Trường Thọ hai mắt nhắm lại, chậm rãi thở ra một hơi.
"Trường Thọ sư huynh!"
Hữu Cầm Huyền Nhã hai tay chắp lại, cúi đầu nhận sai, mái tóc dài chải thành đuôi ngựa nhẹ nhàng lắc lư.
"Huyền Nhã thấy mấy con linh thú nên yêu thích, mới giật dây Linh Nga sư muội tìm đủ kiểu lừa gạt, biến bọn chúng thành đồ ăn…
Huyền Nhã nguyện lĩnh hết thảy trách phạt của sư huynh!"
Lý Trường Thọ mỉm cười, ôn thanh nói:
"Ăn ngon không?"
"Ngon! …Ớ!"
Trên gương mặt vốn nên là băng sương mỹ nhân của Hữu Cầm Huyền Nhã nổi lên rặng mây đỏ ửng. Tửu Cửu bên kia thì ngáp một cái:
"Tiểu Trường Thọ, chẳng phải ăn mấy con linh thú của ngươi hay sao, để sư thúc lấy bảo tài linh thạch đền bù cho ngươi là được chứ gì?”
Lý Trường Thọ lạnh nhạt nói:
"Sư thúc, bảo tài linh thạch của ngươi đã hóa thành một loại phương thức khác, làm bạn bên cạnh ngươi."
"Hỏng bét! Xém chút quên mất vốn liếng đều đã dùng hết!"
Tửu Cửu lập tức giật mình một cái, cả người thanh tỉnh lại, chân trần váy ngắn đứng trên mặt đất, ngơ ngác hồi lâu. Nàng mặc dù có đôi khi hơi "man" một chút, nhưng thân là sư thúc, còn không đến mức khi dễ một tên tiểu sư điệt.
Linh Nga khe khẽ thở dài, nhẹ nhàng cắn môi. Nàng biết mình lúc này nhất định phải thống nhất mặt trận, kéo Tiểu sư thúc cùng Hữu Cầm sư tỷ lên thuyền hải tặc.
Thế là, Linh Nga thấp giọng nói:
"Sư huynh, việc này toàn bộ nguyên nhân bắt nguồn từ muội..."
"Sư muội, không cần khẩn trương như vậy!" Lý Trường Thọ cười híp mắt nói câu, "Dù sao bản sư huynh cũng không phải là ma chướng gì, ngươi sợ hãi như thế làm gì."
Linh Nga khóe miệng co quắp một trận, vô thức lui lại nửa bước.
"Bỏ qua cho tiểu Linh Nga đi! Có chuyện gì cứ đặt hết lên đầu ta đây!”
Tửu Cửu quả quyết kéo Linh Nga bảo hộ ở sau lưng, ưỡn ngực ngẩng đầu
"Thiếu nợ thì lấy thân đền! Sư thúc ta phụng bồi tới cùng!"
"Sư thúc ngươi chớ nói như vậy!" Lý Trường Thọ cau mày nói, "Đệ tử đối ngươi thủy chung vẫn là tôn kính, không có ý nghĩ xấu gì."
"Xùy! Ta nói là ta thiếu nợ thì ta sẽ ra sức giúp ngươi luyện đan luyện trận cơ để đền bù lại!"
Tửu Cửu khẽ hừ một tiếng, vừa mới rồi cũng biết mình nói hớ hênh, hơi đỏ mặt một chút. Nhưng nàng giờ phút này lại là không thể buông xuống thân là sư thúc "Uy nghiêm", mạnh miệng nói thêm câu:
"Hóa ra là ngươi có ý nghĩ xấu kia? Vậy ngươi định bắt Linh Nga và bọn ta bắt đền cái gì, nói ra để bản sư thúc được thêm kiến thức nha!"
Lý Trường Thọ khóe miệng hơi run rẩy, không dám nói tiếp đề tài “thiếu nợ lấy thân đền” này. Hắn chắp tay thở dài:
"Ăn thì cũng ăn rồi, ta còn có thể bắt các ngươi phun ra hay sao?
Nhưng Tiểu Quỳnh Phong ta không thể vô duyên vô cớ gặp tổn thất như vậy, giá trị của những linh thú kia ta sẽ tính toán kỹ càng.
Hiện tại ta cho ba vị một cái phương thức để đền bù lại… Ba vị nhìn qua đây…”