Dịch: Phạm Dũng
Biên: BsChien
***
Lý Trường Thọ gần như không chút do dự, liền lựa chọn...
…Lựa chọn thứ ba!
Đi làm quen với thanh niên này một chút, không nói ra thân phận của người này, khiến cho y có chút hảo cảm với Hải Thần giáo.
Trong nháy mắt, Lý Trường Thọ phân tích xem việc mình chủ động đi kết nhân quả, liệu sẽ xảy ra tình huống xấu nhất nào.
Hắn hoàn toàn không quen biết thanh niên áo bào trắng này, không biết phẩm cách, tính tình như thế nào.
Lý Trường Thọ cũng cân nhắc đến việc mình là một đệ tử Nhân giáo, nếu mình quá chủ động, thì liệu có làm phật lòng cao thủ Nhân giáo hay không...
Tâm thần Lý Trường Thọ nhanh chóng quay ngược trở lại giấy đạo nhân bên Nam Hải. Lúc này giấy đạo nhân chậm rãi hoá thành một ông lão râu tóc bạc phơ, hiền lành phúc hậu.
Trước đây khi hắn dò xét Hải Thần giáo, cũng dùng hình tượng như vậy.
Lão ông tay cầm phất trần, bay ra từ mảnh rừng rậm, giả vờ cố gắng che giấu hành tung của bản thân nhưng lại lộ ra chút nguyên khí nhiễu loạn.
Trước miếu Hải Thần, nhóm người kia chuẩn bị rời đi, thì hơn một nửa số người đã phát hiện hành tung của giấy đạo nhân.
Lão giả áo xám hướng về phía trước, thấp giọng nói vài câu với thanh niên áo bào trắng. Thanh niên khẽ mỉm cười, vẫn tiếp tục cùng đám thủ hạ của mình đi về hướng thành trấn, coi như không phát hiện lão giả theo đuôi phía sau.
Lý Trường Thọ lập tức hiểu ra, hắn tiếp tục cầm phất trần cưỡi mây bay về phía trước, đáy lòng đang nghĩ nên “bắt chuyện” như thế nào.
Cũng không thể nói câu kinh điển “Đạo hữu xin dừng bước”.
Cũng không thể tự dưng cầm bừa một cục gạch ở dưới đất, sau đó nói:
“Đạo hữu, có phải ngươi làm rơi cục gạch này không?”
Lúc đó chắc chắn tám tên thị vệ sẽ lập tức xé nát cỗ hoá thân này.
Lý Trường Thọ đáy lòng không ngừng suy nghĩ, khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần.
Rất nhanh, Lý Trường Thọ để ý tới một chi tiết nhỏ:
Mười người này, thì tám tên thị vệ cùng với lão giả áo xám đều dùng tiên lực bọc lấy giày của mình, nhìn như là đang bước đi, nhưng thật ra là không dính nửa điểm trọc khí trên mặt đất. Mà người thanh niên thì ngược lại, giày trắng đã nhuộm bùn đất.
Lúc này vòng mười hai trong thi đấu môn phái đang tiến hành, Lý Trường Thọ đấu pháp xong, lấy thành tích mười thắng hai thua, ổn trọng tiến vào trong ba trăm sáu mươi hạng đầu.
...
Linh Nga lúc này đã có tám trận thắng ba trận thua, dù trận tiếp theo nàng thắng hay thua, thì đều có thể tiến vào vòng tiếp theo.
Lý Trường Thọ nhất tâm lưỡng dụng, tâm thần lúc này đều đang ký thác trên giấy đạo nhân.
Việc này, đối với hắn xác thực vô cùng quan trọng.
Lý Trường Thọ mưu đồ việc tránh né Phong Thần đại kiếp đã lâu, mà phương án đáng tin nhất trước đây chính là giúp sư muội, sư phụ cùng bản thân lấy được một chức quan nhỏ trong Thiên Đình.
Nhưng như vậy cũng không phải là an toàn tuyệt đối.
Nếu chính mình trước khi Phong Thần đại kiếp bắt đầu, mà không thể chiếm được vị trí của một vị chính thần nào đó, thì cũng không được coi là hoàn toàn tránh thoát kiếp nạn.
Theo như sự quan sát của Lý Trường Thọ đối với thiên hạ đại thế, thì trong Phong Thần đại kiếp rất có thể chia thành hai phe.
Bộ phận chủ yếu chính là tiên nhân Tam giáo hạ tràng tại Nam Thiệm Bộ Châu, mượn việc Võ Vương phạt Trụ, vì Thiên Đình tuyển chọn “Chính thần”.
Mà bộ phận còn lại, thì sẽ khiến cho đạo môn đạo thừa gặp một trận đại thanh tẩy, một đại kiếp nạn. Trận kiếp nạn này sẽ khiến cho hơn nửa tiên môn cao thủ phải chấp nhận gia nhập Thiên đình làm thiên binh thiên tướng.
Lý Trường Thọ dù tu vi vẫn chưa quá cao, nhưng hắn đã tính toán việc này từ trước khi thành tiên.
Trong đại kiếp này, Xiển giáo Thập Nhị Kim Tiên phần lớn sẽ bị tước mất tam hoa đỉnh, khiến cho đạo hạnh bản thân suy yếu, mà Tiệt giáo thì sẽ chết càng nhiều, bị thương vô số…