Dịch: Tường Vy
Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng
Xung quanh ánh mắt của đông đảo đồng môn đều có chút hốt hoảng...
Tuy nhiên đối với việc này không có gì nghiêm trọng, chỉ cần không phải là quá hiếu kì, muốn tìm tòi nghiên cứu, cảm thấy quá kích thích, thì cũng không phả chuyện đại sự cần lo lắng.
Lý Trường Thọ đã sớm đoán trước được phản ứng của nhóm người cùng thế hệ mình ở xung quanh.
Điểm đáng lo nhất chính là cách thức trừng phạt đối phương khiến các trưởng lão trong môn không thích, từ đó chỉ trích trách tội.
Lý Trường Thọ đã cẩn thận cân nhắc.
Khi đối phương mở miệng khiêu khích cũng như gián tiếp mắng lịch đại tiền bối của Tiểu Quỳnh Phong.
Nếu hắn không phản ứng thì sẽ dễ khiến người khác nghĩ hắn tâm cơ âm trầm. Từ đó bản thân sẽ bị người khác đề phòng, ảnh hưởng xấu đến hình tượng mầm tiên của bản thân.
Nhưng phải biết cách đối phó sao cho vừa có thể trừng trị nhưng lại khiến đối phương bị thương vừa phải thích đáng. Như thế sẽ khiến người khác nghĩ hắn là kẻ có thù liền báo, tâm cơ không sâu...
Lý Trường Thọ quay lại bồ đoàn của mình, mắt đảo khắp nơi nhìn chúng đệ tử lần lượt quay đầu rồi lập tức cúi đầu xuống, không dám đối mặt với hắn.
Hắn nhìn Tiểu sư thúc cười đến đau sốc hông đáy lòng tán thưởng thiên địa tạo hóa thật kỳ diệu, sinh linh chung tú chi đặc sắc*. Sau đó hắn nhắm mắt dưỡng thần, giả vờ đang "khôi phục pháp lực" nhưng thực chất là âm thầm thi triển phong ngữ chú, nghe lén khắp nơi.
Rất nhanh, đáy lòng Lý Trường Thọ mỉm cười.
Phản ứng của các vị trưởng lão cho thấy hơn nửa đều nghiêng về phía mình.
Dù hiện tại các trưởng lão nợ hắn ân tình Hùng tâm đan, nhưng mọi người ở đây đều là người hiểu lý lẽ. Đa phần đều thấy do trước đây tên đệ tử Tiên Lâm Phong nói năng lỗ mãng.
Lý Trường Thọ đã mưu tính rất tỉ mỉ, sau lần này bản thân mấy lần đăng tràng sẽ đấu pháp bình thường, không thi triển thổ độn, không cần quan tâm đến thắng thua. Như vậy mới có thể xây dựng hình tượng của mình thật bình thường, không quá nổi.
Trận quyết đấu tiếp theo giữa các đệ tử lại bắt đầu.
Năm đó sau khi cả hai lần đều thua dưới tay Lý Trường Thọ. Ngao Ất trở về, liền đi nghiên cứu học hỏi thổ độn. Lúc nãy nhìn Lý Trường Thọ đấu pháp, khóe miệng Ngao Ất khẽ cười, hắn tin rằng lần này nhất định phần thắng sẽ thuộc về hắn.
Chấp sự căn dặn lại hai bên chạm nhau lập tức ngừng lại, đấu pháp bắt đầu.
Hai vị nam đệ tử làm đạo vái chào, mắt đối mắt, khí thế phun trào, gần như đồng thời bay ngược về phía sau!
Cả hai nhanh chóng tay kết pháp quyết, động tác tương tự nhau, chẳng khác nào đang đồng diễn!
Phát quyết hoàn thành, hai bên từng người vung ra hai kiện pháp bảo, phi kiếm, ngọc như ý, phi đao, tiểu hồ lô...
Thổ độn!
Thổ độn!
Bụp, bụp hai tiếng nhẹ vang lên, hai thân ảnh trong nháy mắt đã chui xuống dưới đất, giống như mặt đất xuất hiện một cái hố bẫy, bất thình lình chui xuống hố, biến mất không thấy gì nữa!
Chúng đệ tử nhìn khắp xung quanh. Trong mây, trên đài ngọc các vị tiên nhân cũng hết sức chăm chú quan sát.
Bốn cái pháp bảo treo giữa không trung, đảo quanh sân đấu...
Mục tiêu... Biến mất...
Hai tên đệ tử dưới mặt đất cũng có chút vỡ mộng.
Bọn hắn học theo Tiểu Quỳnh Phong, Lang Nha Bổng bắt chước, dùng thổ độn ẩn núp bản thân, dùng pháp bảo oanh kích đối thủ, nghĩ rằng như vậy chắc chắn có thể đứng ở thế bất bại.
Nhưng mà...
Thổ độn làm thế nào đánh với thổ độn? Cả hai cùng bất bại luôn đi nha =))
Chẳng biết vị nữ đệ tử của phong nào đó bật cười một tiếng, sau đó khắp nơi cũng càng lúc càng nhiều tiếng cười.
Trên ngọc đài, các cao thủ Độ Tiên Môn cố nén chút xấu hổ nhưng đột nhiên có tiếng cười lớn, chưởng môn Vô Ưu đạo nhân lập tức cười thành tiếng.
"Các đệ tử nên giữ ý nha... Ha ha, Khụ khụ khụ!"