Dịch: Vu
Biên: BsChien
Ngao Ất thân là đệ tử của Tiệt Giáo mà luôn đứng cùng một chỗ với đệ tử Độ Tiên môn cũng không hợp lý cho lắm.
Cũng may, vị thái tử đệ đệ này cũng tính là thông minh, biết rõ Lý Trường Thọ là người đại diện công đức của một vị cao thủ Nhân Giáo nào đó, nên phải bảo trì thân phận thần bí.
Lý Trường Thọ truyền âm nhắc nhở y hai câu, Ngao Ất liền ngại ngùng cười nói:
“Sau trận đại tỷ thí nội môn này, đệ sẽ cùng Trường Thọ huynh ôn lại chuyện xưa.”
Nói xong thì Ngao Ất liền bay về trời… à không, bay về ngọc đài, trở lại bên cạnh Hạm Chỉ muội muội và các sư huynh của y…
Không bao lâu, Quý Vô Ưu chưởng môn cưỡi mây từ ngọc đài bay ra. Ở bên dưới các đệ tử, môn nhân các nơi đều nín thở ngưng thần, bên trong sơn môn bỗng lâm vào im lặng, không có bất kỳ âm thanh nào…
Lý Trường Thọ cẩn thận cảm ứng một chút, hắn phát hiện ra vị chưởng môn này khả năng là còn bị thương, khí tức vẫn không ổn định lắm…
Sau đó, Quý Vô Ưu mở miệng ra nói, âm thanh truyền khắp sơn môn:
“Khụ khụ…
Nhân ngày lành tháng tốt, tất cả đệ tử trẻ đã thu nạp gần hai trăm năm qua của Độ Tiên môn đã tề tụ về đây…khụ khụ…
Hôm nay lập ra môn nội tỷ thí không phải là để các ngươi phân biệt cao thấp. Mà là để đốc thúc việc tu hành của các ngươi, cho dù là bây giờ nhất thời yếu hơn người khác nhưng cũng không có nghĩa là mãi mãi không thể người sau vượt người trước.
Trận kiếp nạn yêu ma tập kích kia, các ngươi một lòng cùng sư môn đồng hành khiến cho ta cảm thấy rất vui mừng.
Đến nay, Tam Giáo Nguyên Lưu Đại hội sắp tổ chức, chúng ta Độ Tiên môn vì là thanh đức phúc tiên của Nhân giáo, tôn sư Độ Ách chân nhân sáng thế truyền thừa nên cũng được mời tham gia.
Lần này môn nội đại tỷ thí, những ai có xếp hạng từ ba mươi sáu trở lên hay được trưởng lão tiến cử thì đều có thể cùng ta tiến tới Trung Thần châu…”
Lý Trường Thọ nghe vậy thì nhíu mày.
Trước ba mươi sáu là phải tham gia Tam giáo Nguyên Lưu đại hội?
Có vết xe đổ của lần trước Long cung Trừ yêu đại hội, Lý Trường Thọ đương nhiên là không muốn tham gia lần “Thịnh hội” này, hắn chỉ muốn ở trong núi an ổn tu hành thôi.
Nhất là khi tu vi của Hữu Cầm Huyền Nhã không ngừng tăng lên, càng ngày càng chói mắt. Đến lúc đó lỡ đâu có một hai tên não tàn nhảy ra thách đấu với hắn, một kẻ “bằng hữu bình thường của Hữu Cầm sư muội”…
Vậy thì rất mệt!
Tại lần đại hội này, có khả năng là sẽ có tầng thứ đại lão Xiển Giáo Thập Nhị Kim Tiên loại này thường lui tới.
Cho nên ngụy trang hiện tại của chính mình là không đủ. Nếu như bị chú ý, rất dễ sẽ dẫn tới những việc vượt ngoài tầm kiểm soát…
“Hay là mình chỉ khống chế thứ tự từ khoảng ba mươi bảy đến bốn mươi thôi nhỉ?”
Lý Trường Thọ đang muốn quyết định như thế thì phát hiện có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình.
Lặng lẽ kiểm tra một chút những cái này ánh mắt…
Lý Trường Thọ liền phát hiện những ánh mắt này là từ Vạn Lâm Quân trưởng lão, còn có vài vị trưởng lão Bách Phàm điện quen biết bên ngoài, còn có vài vị Thiên Tiên cảnh trưởng lão nét mặt tỏa sáng “Hùng tâm tái khởi”…
Lý Trường Thọ:…
Hắn cạn lời, đành lắc đầu thở dài.
Vẫn là cải tiến “Quy Tức Bình Khí quyết” đi.
Nhìn bộ dạng này, hắn cùng với cái Tam giáo đại hội này đã là “Đại Minh ven hồ, không gặp không về”. Hắn chỉ có thể làm trước chuẩn bị để ứng đối thôi.
Môn nội đại tỷ thí, dựa theo số thứ tự đã định trước mà tiến hành.
Chưởng môn nói xong, Phó chưởng môn lên giảng, Phó chưởng môn nói xong thì Thái Thượng trưởng lão lại trình bày…
Đến cuối cùng thì cũng phải nhờ Bách Phàm Điện Cát trưởng lão ra tay, thông báo đại hội bắt đầu.
Sau đó, có hai vị Thái Thượng trưởng lão bay ra ngọc đài, tóc bạc trong gió bay múa, đạo bào trên mây khinh vũ. Bốn cái tay áo của các trưởng lão phồng lên, rải ra một mảng lớn tinh quang, tràng diện cũng có chút đồ sộ.
Những cái này tinh quang lại biến thành rất nhiều ngọc giản, rơi xuống phía dưới, cứ mỗi một vị đệ tử thì lấy được một cái.
Bên trên ngọc giản có đánh ký hiệu, phía trước là một trong mười chữ “Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý”, sau đó là ba số thứ tự.