Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
***
“Đạo lữ không phải là bạn lữ cùng nhau để tu đạo sao? Khi nào thì đạo lý về đạo lữ và vợ chồng lại giống nhau rồi?
Một lòng truy cầu đại đạo không được sao! Ở bên nhau thanh tịnh tu hành không được sao!”
Trong đan phòng ở Tiểu Quỳnh phong, sắc mặt của Tửu Ô ửng đỏ, tay không ngừng đập bàn, miệng liên tục phát ra tiếng gầm nhẹ.
Trong buổi tiệc rượu này, Tửu Ô ngồi ở vị trí chủ vị, bên cạnh là lục sư muội Tửu Lục Nhi và thất sư đệ Tửu Tề. Tửu Cửu tất nhiên cũng ở đây, nhưng lúc này đang cùng Lý Trường Thọ và Linh Nga ngồi ở một bên, giống như là chủ nhà đang chiêu đãi các vị khách.
Tửu Lộc Nhi là một vị tiên tử xinh đẹp, thông minh. Nàng dường như rất thích màu xanh lá, một thân váy nhuyễn hương màu xanh nhạt, trên đó phối thêm kẹp áo màu xanh lá mạ, toàn bộ chu trâm đều được điêu khắc bằng bích ngọc.
Bộ dáng của nàng trung đẳng, tư thái yểu điệu linh lung nhưng khi so với Tửu Cửu lại không bằng. Trên khuôn mặt nhỏ tròn, là đôi mày liễu, mắt to đen, chiếc miệng nhỏ nhắn, đôi môi mỏng cùng với cái cổ thon dài trắng nõn.
Cảm giác đầu tiên nàng mang đến cho người khác chính là vô cùng ôn nhu, mà khi nàng nói chuyện cũng ấm giọng thì thầm không nhanh không chậm, dường như sợ mình nói chuyện lớn quá sẽ thất lễ, làm người ta cảm thấy bị mạo phạm.
Nhưng nhìn Tửu Tề bên cạnh lại hơi...
Hai người đều lo lắng cho Ngũ sư huynh nên mới cùng nhau đến đây dự tiệc.
Sau khi Tửu Ô uống cạn hai chén rượu, Tửu Lộc Nhi nhỏ giọng hỏi:
“ Ngũ sư huynh ngươi cùng Tứ sư tỷ xảy ra chuyện gì rồi”.
Thế là Tửu Ô bắt đầu mở ra máy hát, oán than một trận. Tửu Lộc Nhi và Tửu Tề nghe vậy đều im lặng, nhíu mày.
Kẻ gây ra tội ác, thủ phạm là Lý Trường Thọ thì ở bên cạnh, không ngừng an ủi, rót canh gà cho Tửu Ô.....
Chỉ có hai người hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra là Linh Nga và Tửu Cửu, đang bốn mắt nhìn nhau.
Linh Nga biết một ít chuyện về nam nữ nhưng không nhiều. Ngược lại từ nhỏ Tửu Cửu đã mưa dầm thấm đất, tu hành cũng hơn ngàn năm đối với mấy chuyện này cũng hiểu. Nhưng nàng không có kinh nghiệm gì, nên cũng không hiểu Ngũ sư huynh rốt cuộc là vì sao lại đột nhiên bực bội trong lòng.
Từ lúc tiệc rượu bắt đầu, mọi người đều chỉ nghe Tửu Ô không ngừng càu nhàu.
Cũng may Lý Trường Thọ đề nghị Tửu Ô cùng nhau đi dạo cho khuây khỏa, để bốn người kia ở lại ăn uống chơi đùa mới không làm lãng phí cả bàn thức ăn ngon.
Sau khi dạo một vòng bên trong linh thú quyển, trong lòng Lý Trường Thọ cứ mãi suy nghĩ nên giải quyết việc này như thế nào.
Thấy tâm trạng Tửu Ô đã bình tĩnh hơn một chút, Lý Trường Thọ thấp giọng hỏi:
"Tửu Ô sư bá, nơi này không có người nào khác. Người tuy là sư bá của ta cũng là bạn tri tâm, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Không phải người và Tửu Thi sư bá vẫn luôn mặn nồng sao?"
"Haizzz!"
Tửu Ô thở dài, không nói gì.
Lý Trường Thọ lại hỏi:
"Tửu Ô sư bá, có phải hiện tại người gặp chuyện gì đó... khó nói?"
"Haizz!"
Tửu Ô lại thở dài, có chút muốn nói lại thôi.
Lý Trường Thọ trầm ngâm thấp giọng hỏi:
"Sư bá, có một việc ta không biết có nên nói hay không."
Tửu Ô nói:
"Ngươi nói đi, ta nghe."
"Sư bá ở phương diện này có chút không quá tự tin." Lý Trường Thọ nói, "Thật ra sư bá người đã rất tốt rồi, nếu người cứ như vậy sẽ làm ta kinh sợ theo, về sau cũng tránh xa chuyện đạo lữ này."
"Ta không..."
Tửu Ô nói một nửa, rồi cười khổ, vỗ vỗ đùi.
"Được rồi, ta sẽ nói thật cho ngươi biết!
Hiện tại ta không biết tại sao, lại... có chút, không muốn gần nữ sắc..."
Lý Trường Thọ nghe vậy lập tức lùi về sau nửa bước.
Tửu Ô thấy vậy cười, mắng:
"Ngươi đừng nghĩ sai ý! Bần đạo cũng không phải Cô Dương đạo nhân ưa thích nam giới!"
"Vâng vâng." Lý Trường Thọ chỉ là giỡn chơi, hắn cũng thừa biết tâm bệnh của Tửu Ô nằm ở đâu.
Trầm ngâm một chút, Lý Trường Thọ nói:
"Sư bá, ta nghe sư phụ kể lại chuyện trừ yêu của hai người, có phải ngươi đã nhìn qua bức tranh... Bách Mỹ Lão Hậu đồ do ta vẽ?"