Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
***
“Còn bỏ sót điểm nào nữa không?”
Càng là lúc mình có thể buông lỏng thì càng phải cảnh giác không được chủ quan.
Lý Trường Thọ đứng bên hồ, trong lòng không ngừng suy nghĩ.
Lúc này cách Khoái Tư đạo nhân rời núi đã trôi qua bảy ngày, trong Tiểu Quỳnh phong cũng yên tĩnh lại một lần nữa.
Dù sao Hữu Cầm Huyền Nhã cũng cần bế quan tu hành, nên hôm nay sẽ bắt đầu không tới đây nữa.
Mà nàng ở Tiểu Quỳnh phong lâu rồi, cũng chứng kiến Lý Trường Thọ hắn và sư phụ chưa từng rời khỏi núi mấy ngày nay như vậy đã đủ rồi.
Lý Trường Thọ không thể không dùng chiêu này.
Hiện giờ hắn chỉ là tiên miêu thấp kém trong môn phái, một Chân Tiên xảy ra chuyện, tất nhiên không ai có thể hoài nghi hắn.
Nhưng sau này, một khi tu vi của mình bại lộ, lại vì chuyện lúc trước của sư phụ. Rất có thể khi đó, bên Tiên Lâm phong sẽ liên tưởng tới Lý Trường Thọ thâm tàng bất lộ, trực tiếp quan hệ đến vụ Khoái Tư biến mất...
Hữu Cầm Huyền Nhã là một Luyện khí sĩ rất có tinh thần trọng nghĩa, xác suất nàng chủ động đứng ra làm nhân chứng ngoại phạm cho mình là rất lớn.
Đến lúc đó, thật thật giả giả, mình có thể tận dụng càng nhiều lỗ hổng để đối phó.
Hiện giờ, bên Tiên Lâm phong, có người đã phát hiện không liên lạc được với Khoái Tư đạo nhân, hoài nghi có phải Khoái Tư đạo nhân đã xảy ra chuyện gì rồi không.
Có mấy vị Chân Tiên cùng thế hệ kết giao với Khoái Tư đã ra ngoài tìm kiếm.
Nếu bọn họ không phát hiện ra manh mối Lý Trường Thọ lưu lại, vậy thì chuyện này coi như xong.
Còn nếu như phát hiện manh mối, sẽ bị dẫn đến Bắc Câu Lô Châu rộng lớn, sau đó như thế nào thì sao Lý Trường Thọ biết được.
Dù sao giấy đạo nhân ngụy trang thành Khoái Tư đã tìm một khe đá ở dưới một sơn cốc, tự mình châm một đốm Tam Muội Chân hỏa, tan vào hư vô rồi.
Cho đến bây giờ, ngoại trừ độ kiếp, không tính những việc nhỏ thường ngày, chỉ có hai chuyện đại sự mà Lý Trường Thọ chủ động mưu tính.
Việc đầu tiên là đi Bắc Châu tìm thảo dược giúp sư phụ độ kiếp, chuẩn bị mất mấy chục năm.
Chuyện thứ hai, chính là lần báo thù rửa hận này cũng đã chuẩn bị mấy chục năm.
Không nói tới chuyện Hải Thần giáo, đơn thuần chỉ là trời xui đất khiến, hắn bất đắc dĩ bị ép phản kích, nhân tiện kiếm một chút lợi nhuận công đức...
Muốn không trêu chọc nhân quả, thì tốt nhất chính là ngồi im trong núi.
Nhưng giống như Đại Huyền Quy của Bắc Câu Lô Châu năm đó, việc gì cũng không làm. Nhưng nồi đen từ trên trời giáng xuống, bị Thánh Nhân lão gia chém đi bốn chân để chèo chống thiên địa.
… Câu chuyện này, Lý Trường Thọ cũng không dám sắp xếp vào « Ổn Tự kinh ».
Cho nên ở trong núi lén lút tu hành, làm tốt công tác bảo hộ bản thân, để cho chính mình thoạt nhìn không có gì đặc biệt, làm tốt việc chuẩn bị thoát thân một cách đầy đủ, cũng rất quan trọng.
Lý Trường Thọ ở trong nhà tranh yên lặng bế quan, không ngừng quan sát phản ứng của Tiên Lâm phong.
Cho dù thực lực của mình có thể chính diện lấy cứng đối cứng với mấy vị trưởng lão các phong. Nhưng hiện tại Độ Tiên môn không dễ gì mới bình ổn lại, được Nhân giáo đạo thừa tán thành, hắn cũng không muốn mất đi chỗ dựa này.
Lúc sưu hồn của Khoái Tư đạo nhân, Lý Trường Thọ cũng nhìn thấy, năm đó vị trưởng lão đứng sau Khoái Tư đạo nhân, bắt nạt sư phụ và sư bá hắn là ai.
Sư tôn của Khoái Tư đạo nhân, là một vị trưởng lão Thiên Tiên cảnh sơ kỳ trong Tiên Lâm phong.
Chính vì người này mà trong cuộc quyết đấu mới khiến sư phụ mình bị Khoái Tư đạo nhân đánh lén. Sau đó thủ phạm lại không phải chịu sự trừng phạt của môn quy, làm cho Tiểu Quỳnh phong lúc đó hoàn toàn bị cô lập.