Dịch: Mạt Thế Phàm Nhân
Biên: BsChien
***
Bên trên Tiểu Quỳnh Phong.
Hỏa kiếm xuyên qua, phù trận luân chuyển, hai thân ảnh trên không trung không ngừng đấu tới đấu lui.
Hôm nay Hữu Cầm Huyền Nhã mặc một bộ váy dài màu băng lam, vẫn giống như mọi ngày, đẹp tựa thiên thành, phương hoa tuyệt đại.
Trước ngôi nhà tranh, tiểu sư thúc và tiểu sư muội đang ngồi tại bàn trà, ngẩng đầu lên nhìn hai người họ giao chiến, không ngừng ăn điểm tâm và uống trà.
Mỗi khi Hữu Cầm Huyền Nhã bay qua đỉnh đầu bọn họ, tiểu sư thúc lại “oa” lên một tiếng,…
“Hôm nay Tiểu Nhã lại mặc…!”
Linh Nga vội vàng cắt đứt: “Sư thúc!”
“Úi, hê hê, Tiểu Nhã vẫn xinh đẹp như mọi hôm.”
Ở trên cao, Lý Trường Thọ mỉm cười khởi động phù trận, dựa vào thân pháp linh hoạt di chuyển. Nhìn thì giống như hắn và Hữu Cầm Huyền Nhã đánh qua đánh lại, nhưng trên thực tế…
Lại là bị người ta đuổi đánh.
Hữu Cầm Huyền Nhã nghe theo lời căn dặn của Tửu Cửu, tuy chỉ dùng tám phần tu vi nhưng cũng sử dụng pháp bảo, nghiêm túc giao đấu một trận…
Phù lục phù trận là vật phẩm tiêu hao, cho dù giá có rẻ, nhưng đấu pháp suốt mấy ngày cũng khiến Lý Trường Thọ có chút đau lòng.
Tiểu “Cùng” Phong bọn hắn, bất luận tài nguyên gì cũng đều có giá trị!
Nhưng chút lãng phí ấy coi như cũng đáng giá…
…
Biên giới giữa Bắc Câu Lô Châu và Nam Thiệm Bộ Châu, trên không trung của một phường trấn phụ cận khu rừng.
Một người khoác áo choàng cưỡi mây bay qua, không bao lâu lại có thêm một thân ảnh khác đuổi theo ở đằng sau…
Hai thân ảnh nhưng lại thập phần giống nhau.
Kẻ vượt lên đằng trước, là giấy đạo nhân mang bộ dáng Khoái Tư do Lý Trường Thọ dùng phép hóa thành. Còn đằng sau chính là Khoái Tư đạo nhân, người mà Lý Trường Thọ giám sát gắt gao một khắc cũng không ngừng.
Hơn mười năm chờ đợi…
Không biết đã đuổi giết biết bao nhiêu dặm đường…
Đối phương dễ dàng bị dẫn dụ tới như vậy, làm cho mấy kế hoạch Lý Trường Thọ chuẩn bị từ hồi lâu không có cơ hội lên sàn.
Chẳng có chút cảm giác kỳ phùng địch thủ nào cả.
Mặc kệ đối phương coi thường mình, nhưng Lý Trường Thọ lại rất coi trọng đối thủ.
Lý Trường Thọ chưa thiết kế mai phục hoặc bố trí trận pháp tại chỗ này, bởi nếu làm vậy sẽ khiến linh giác của đối phương bị chấn động.
Cũng vì lẽ đó, lúc này Lý Trường Thọ đang khắc chế sát ý của mình lại, đáy lòng suy nghĩ đến những hình tượng cùng đối phương hảo hữu giao lưu, để tránh cho Khoái Tư nảy sinh ra nghi ngờ hay dự cảm gì đó.
Liếc mắt nhìn qua Trắc cảm thạch, Lý Trường Thọ thấy đã có cơ hội ra tay, lúc này rất ít người chú ý tới …
Không vội, cứ giữ ổn định thêm chút nữa…
Tiên thức của hắn một khắc cũng không ngừng, truy quét qua hơn mấy trăm dặm lân cận, từ trên trời cao cho xuống dưới sâu hàng ngàn trượng trong lòng đất.
Tâm lực Lý Trường Thọ được triển khai toàn bộ, không ngừng tính toán suy luận.
Ở chỗ này, một đạo nhân giấy dẫn dụ mãng xà xuất động, trong khi một đạo nhân giấy khác bay xa hơn, thả ra thêm những đạo nhân giấy khác. Tổng cộng thêm tám đạo nhân giấy nguyên bản, lặng lẽ bố trí “sân đấu” tiếp theo…
Tài sản kiếm được trong mười mấy năm qua nhờ luyện đan, tích lũy điểm Nguyệt cung trong môn phái, hơn một nửa đều tập trung tại đây.
Vì để Linh Nga có chút cảm giác được tham dự, Lý Trường Thọ còn lấy mấy tháng điểm Nguyệt cung định mức của nàng, bảo nàng đi đổi thành vật liệu luyện chế trận cơ để bố trí đại trận.
Đương nhiên, Linh Nga cũng không biết sư huynh của mình dùng những tài bảo kia vào mục đích gì, nhưng chỉ cần sư huynh cần, nàng sẽ đồng ý vô điều kiện.
Lý Trường Thọ thích nắm chắc chủ động, nhưng cũng không thích trêu trọc nhân quả. Hôm nay hắn chủ động ra tay, bởi vì đã có kế hoạch chu toàn, và cả phương án ứng đối sau đó.
Mặc dù không thể nói là nắm chắc được mười phần, mình lại đang mưu sát Khoái Tư đạo nhân, cũng là một đệ tử của Nhân giáo. Nhưng lúc này đối phương đã mắc câu, coi như mọi thứ đã an bài, tỉ lệ thành công tới chín thành tám.