Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
"Cuộc thi đấu của đệ tử trong môn phái..."
Trên đỉnh Tiểu Quỳnh phong mưa phùn rơi lất phất.
Một mình Lý Trường Thọ ngồi trong đan phòng sắp xếp đan dược rồi đi về phía nhà tranh, trong lòng suy nghĩ, mình và tiểu sư muội chẳng có cách nào để tránh khỏi đại sự lần này của môn phái.
Hiện giờ ở bề ngoài tu vi của hắn là Quy Đạo cảnh cấp một, đứng ở vị trí hai mươi mấy trong đám đệ tử đồng lứa.
Đối với môn phái mà nói, hắn là một tiên miêu nhưng có chút đi lệch đường, chỉ thích luyện đan và nghiên cứu trận pháp.
Nhưng đối với Lý Trường Thọ thì vị trí này lại rất thích hợp, vừa không gây ra quá nhiều sự chú ý, lại có thể nhận được đãi ngộ tốt hơn một chút.
Sau khi để lại một tia tiên thức giám sát Khoái Tư đạo nhân đang bế quan ở Tiên Lâm phong, Lý Trường Thọ rút phần lớn tinh thần trở về lo liệu việc nhỏ trước mắt...
"Nên đi ra tiễn Hữu Độc một chút."
Hôm qua Hữu Cầm Huyền Nhã vừa tới, có lẽ bây giờ vẫn chưa rời đi.
Mười mấy năm qua, thời gian Hữu Cầm Huyền Nhã đến Tiểu Quỳnh phong rất có quy luật.
Cứ khoảng hai năm một lần, nàng sẽ đúng hẹn xuất hiện ở Tiểu Quỳnh phong.
Giống như làm theo thông lệ, để duy trì tình hữu nghị của bản thân.
Cũng là thuận tiện để cho nàng thấy được một vị sư huynh nào đó sau thời gian dài không được gặp, để trong lòng không cảm thấy thất lạc.
Theo suy nghĩ của nàng, Trường Thọ sư huynh là tấm gương mình nên học tập, nên tới thăm nhiều mới biết được đường mình đi có bị sai lệch hay không...
Nhưng mỗi lần nàng đến đây, Lý Trường Thọ đều lảng tránh, để cho Linh Nga cùng nàng trò chuyện, cùng chơi và uống trà.
Chỉ đến khi Hữu Cầm Huyền Nhã sắp rời đi, trở về Phá Thiên phong để tiếp tục bế quan tu hành, thì Lý Trường Thọ mới hiện thân, cùng nàng nói vài câu rồi từ biệt.
Nhưng dù vậy Hữu Cầm Huyền Nhã cũng cảm thấy chuyến đi đã hoàn hảo, lúc trở về cũng sẽ không quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Mưa phùn thêm mịt mờ, mây mù càng nhiều hơn.
Thoáng chốc Lý Trường Thọ đã đến bên hồ, lấy chút thức ăn cho cá rải xuống mặt hồ.
Nhìn từ xa mặt hồ như bị núi che khuất không thấy, khi lại gần lại có từng cơn sóng nhỏ lăn tăn.
Bên trong nhà tranh, sau hai tầng trận pháp, chén bàn bừa bộn, tiệc rượu thì đã sớm tàn. Ba bóng hình xinh đẹp lại đang say rượu, ngủ thiếp trên giường Linh Nga...
Vị trí dành riêng cho Hữu Cầm Huyền Nhã vẫn là chân giường, ngồi ngủ say.
Còn Linh Nga nằm bên cạnh, Tửu Cửu thì ôm vò rượu ngã ngồi trên giường.
Trên mặt ba người đều dùng son phấn vẽ một số mặt quỷ, mặt Tửu Cửu được vẽ nhiều nhất, tự nhiên là hôm qua thua thảm nhất.
Lý Trường Thọ nhìn thoáng qua tu vi của Hữu Cầm Huyền Nhã...
Quy Đạo cảnh cấp sáu, còn kém ba cảnh giới nữa là nàng có thể đến thiên kiếp của mình.
Hắn có chút lo lắng về việc độ kiếp của Hữu Cầm Huyền Nhã.
Dựa vào tư chất của Hữu Cầm Huyền Nhã biểu hiện, thiên kiếp của nàng ít nhất cũng là bảy đạo, có khả năng sẽ là tám đạo lôi kiếp.
Nhưng từ khi Hữu Cầm Huyền Nhã tu đạo đến nay, tích lũy hơi ít, ngộ nhỡ gặp phải Thiên kiếp giống như hắn, nói không chừng sẽ...
Mặc dù Hữu Cầm Huyền Nhã đối với mình mà nói, cũng không có quá nhiều “liên quan”, nhưng tóm lại cũng xem như là một nửa bằng hữu...
Phần độ kiếp chuẩn bị cho Linh Nga, chia cho nàng một phần đi.
Trong lòng khẽ cười, Lý Trường Thọ dò xét tình hình của sư phụ, lại nhìn chằm chằm kẻ thù kia.
So sánh hai bên, trong lòng Lý Trường Thọ có chút bất bình.
Lúc trước từ chuyện của “Kỳ Kỳ sư đệ” và “Nhạn Nhi sư tỷ”, Linh Nga đã nghe được tin đồn của sư phụ, sư bá và Khoái Tư đạo nhân.
Trong tin đồn đó, sư phụ và Khoái Tư đạo nhân bởi vì chuyện đạo lữ mà nảy sinh mâu thuẫn, dẫn đến hai bên quyết chiến một trận.
Nhưng, trước đây Tửu Ô sư bá có nhắc tới một câu “đánh lén”.
Căn cứ những gì Lý Trường Thọ đã âm thầm điều tra hơn mười năm, kết hợp với nội dung mà hắn đã hỏi được từ chỗ sư phụ, thì mọi chuyện gần như đã biết được đầy đủ.
Khoảng ngàn năm trước, có ba sư đồ trong Tiểu Quỳnh phong. Người sư phụ thu nhận hai người đệ tử, đợi đệ tử tu hành đi vào quỹ đạo, vị sư phụ kia quyết định đi du ngoạn tứ phương, tìm kiếm cơ hội đột phá.