Dịch: Vu
Biên: BsChien
Cái này… bây giờ làm sao?
Trên đường tiến đến gặp Tửu Ô sư bá, Lý Trường Thọ để người giấy này duy trì tốc độ thổ độn của sư phụ. Hắn vừa đi vừa xoắn xuýt suy nghĩ.
Vốn dĩ hắn để người giấy giả dạng sư phụ đến Lâm Đông thành là để tóm được “đuôi cáo” của kẻ gửi hai bức thư tín kia.
Kết quả hiện tại, “đuôi cáo” bị hắn dùng Tam Muội Chân Hỏa nướng thành tro, vừa rồi còn thổi bay thành phân bón cho cây cối trong hoa lâu rồi.
Tàn hồn trong Nhiếp Hồn châu tuy rằng còn một chút nhưng cũng không trụ được lâu, lát nữa sẽ tan biến mất thôi.
Lý Trường Thọ đã suy đoán ra loại khả năng này: Sư phụ có một kẻ cừu địch, hai phong thư tín kia là giả, với mục đích lừa sư phụ qua nơi này để âm thầm diệt sát.
Nhưng Lý Trường Thọ lại không nghĩ tới, đó là kẻ cừu địch kia lại đi thuê một tên yêu vật Chân Tiên cảnh để giết sư phụ hắn.
Lý Trường Thọ thông qua tàn hồn của con rết tinh đã nhìn thấy được một nam nhân che mặt bận bộ pháp bảo áo choàng. Cân nhắc đến việc đối phương làm sự việc này thì chắc chắn sẽ dùng bí pháp che mặt, một chút thông tin ấy cũng chẳng có tác dụng gì.
Con rết tinh này cũng coi như không may.
Nó từ Bắc Câu Lô châu ngàn dặm xa xôi đến chỗ này, tìm nơi tạm thời nương tựa ở Lâm Đông thành. Đại hoa lâu này là nơi nó chọn lựa, vốn là của một người quen biết trong yêu tộc.
Nó tưởng rằng đây là một món mua bán dễ dàng thuận lợi, chỉ cần ẩn núp vài tháng, chờ cùng nhân vật mục tiêu “đêm khuya gặp gỡ, loạn chân đạp chết cái Trọc Tiên này là được…
Ai ngờ cách ngày giao ước còn hơn một tháng, con rết tinh này đã không còn giữ được tính mạng nữa...
Lý Trường Thọ thu hồi Nhiếp Hồn châu, đáy lòng thở dài, cũng chưa từng quan tâm quá nhiều đến việc này.
Đại khái đây là số phận đi…
Lý Trường Thọ cố ý để lộ một tia khí tức cho Tửu Ô. Lão đạo thấp lùn rất nhanh liền tìm đến chỗ của Lý Trường Thọ ở dưới đất.
Tửu Ô ho một tiếng, chắp hai tay sau lưng, biểu thị chính mình vừa rồi không có cử động gì quá phận. Còn nữ chưởng quỹ phong tình vạn chủng lúc này đang bị tiên thừng trói cứng, ném bên gốc cây.
“Sư huynh, còn chưa hỏi được gì sao?”
"Tề Nguyên" chậm rãi chui ra khỏi bụi cỏ, một bên Tửu Ô lắc đầu.
Tửu Ô cau mày nói:
“Sư đệ, vừa mới nãy sư huynh có tính một trận. Chỉ là suy tính chi pháp của sư huynh không được giỏi, chỉ có thể tính ra được công đức trên thân yêu vật này có lai lịch không nhỏ.”
Lý Trường Thọ cố buông tiếng thở dài:
“Haiz, cực khổ cho sư huynh rồi, vốn tưởng lần này có được bảo vật công đức gì chứ…”
Tửu Ô nghe vậy thì liền nghiêm mặt nói:
“Sư đệ, không được nói như vậy. Chúng ta đều là nhân tộc Luyện khí sĩ, nhập Nhân giáo tu hành, hộ vệ nhân tộc vốn là trách nhiệm của ta.
Nếu như mặc kệ bầy yêu vật ở hoa lầu kia gây họa, không biết có bao nhiêu phàm nhân cửa nát nhà tan, thê ly tử tán. Không biết có bao nhiêu nam tử bị các nàng hút cạn dương khí, tổn hại thọ nguyên…”
Lý Trường Thọ ở một bên nghe Tửu Ô nói mà lắc đầu cười, sư bá giác ngộ ngược lại không sai.
“Yêu nữ này cũng là làm ác” Tửu Ô nói tiếp,”Tuy có công đức hộ thể, nhưng chúng ta nhất định phải quản.
Bây giờ chỉ việc đợi nàng tỉnh lại, chúng ta tra hỏi một chút rồi động thủ…”
Tửu Ô đưa tay làm cái dấu hiệu cắt cổ, một bên "Tề Nguyên" dựng thẳng ngón tay cái mỉm cười xưng “Thiện”.
[Thiện] chữ này kỳ thật là "Tốt", "Có thể" biểu đạt sự đồng ý, đa số Luyện khí sĩ lớn tuổi thường sử dụng.
Thử nghĩ coi, một vị lão thần tiên hạc phát đồng nhan, tiên phong đạo cốt cưỡi mây đến, khi đệ tử nhà mình nói xong liền gật đầu khẽ cười, nói một câu:
“Tốt!” “Được!” “Trúng!” “Cứ như vậy mà làm!”