Dịch: Miêu Như
Biên: BsChien
“Đạo hữu, ngươi đã truyền giáo trúng phải Giáo chủ nhà mình rồi!”
Trong lúc này, mặc dù Lý Trường Thọ rất muốn trả lời một câu như thế, nhưng hắn cũng chỉ nhếch miệng mỉm cười:
”Ta tôn sùng Nhân Giáo đạo đức.”
Nói xong hắn chắp tay lại, cầm phất trần đi về phía giữa đường. Lão đạo kia cũng không dây dưa nhiều, y chỉ vái chào nói một câu “đã làm phiền” xong rồi quay lại ngồi ở đầu đường.
Chuyện này Lý Trường Thọ đương nhiên cũng biết trước. Bởi vì trước đây, Ngao Ất đã thông qua tượng thần nói chuyện với mình, hắn cũng đã đồng ý.
Đông Hải Long cung phía sau Ngao Ất quan sát thấy công đức của Hải Thần giáo thịnh vượng như vậy, tốc độ phát triển cũng nhanh chóng, cho nên lập tức muốn phổ biến rộng rãi ở ven biển Đông Hải Nam Thiệm Bộ châu.
Lý Trường Thọ đồng ý chuyện này, nhưng vẫn phải nhắc lại những quy củ cũ, đó là Hải thần giáo không được rời khỏi vùng duyên hải bờ biển.
Trong lòng hắn cảm ứng một lúc thì phát hiện, hành động của Long Cung thật sự rất nhanh. Bên Đông Hải này đã dựng lên hơn một trăm tòa tượng thần.
Nhưng điều khiến Lý Trường Thọ an tâm, đó là tượng thần mới xây hay là tượng đã xây trước đó thì khuôn mặt của mình đều rất mơ hồ. Nếu cố nhìn lắm cũng chỉ nhìn thấy ngũ quan, không có “Thần tủy” như trước.
Tuy nhiên, đứng bên cạnh tượng thần của hắn, nhỏ hơn một chút chính là tượng Thanh long đại hộ pháp thì lại có sự khác biệt.
Nhất là đôi tượng thần vừa mới xây dựng ở thôn trấn ven biển Đông Hải.
Tượng thần Lý Trường Thọ dùng những vật liệu đá thượng đẳng để làm, do tượng công của Đông cung tỉ mỉ điêu khắc. Trừ những điểm trên khuôn mặt thì các chi tiết khác vô cùng tinh xảo.
Tượng thần Ngao Ất bên cạnh dùng ngọc thạch thượng đẳng để làm, được trên trăm tượng công dốc hết tâm quyết tỉ mỉ mài thành. Mặt mũi, ngũ quan trên tượng rõ ràng, sừng rồng cũng được mài chi tiết nhẵn nhụi. Bên ngoài tượng ngọc còn được khoác lên một bộ bảo y…
Quả thật trong chuyện này Lý Trường Thọ muốn khuyên bọn họ một câu:
Các ngươi… không sợ bị trộm sao?
Nhưng mà nghĩ đến việc Long Tộc bị hạn hán lâu năm bỗng gặp mưa rào, và xem nội tình của nhà giàu Long cung thì Lý Trường Thọ cũng không lắm lời.
Dù sao mình cũng nắm bảy thành hương hỏa công đức, xem như cũng an toàn. Hai thành công đức của Ngao Ất cũng không vì vậy mà tăng thêm.
Còn lại một thành thì phân cho các vị hộ pháp, thần sứ. Một ít được Lý Trường Thọ ban thưởng cho những giáo chúng hành thiện tích đức.
Một trăm tòa bên Đông Hải này kết hợp thêm ven biển Nam Hải kia…hừ? Cảm ứng sao lại chậm trễ phản hồi vậy nhỉ…
Ven biển Nam hải kia lại có thêm ba ngàn sáu trăm trăm chín mươi hai tượng thần đã xây xong và bốn trăm sáu mươi ba tòa đang xây…
Khục!
Tại nhà tranh, nơi mà bản thể Lý Trường Thọ đang tu luyện cùng Giấy đạo nhân, hai người gần như đồng thanh mắng to.
Sao đột nhiên lại nhiều đến vậy?
Ba tháng rưỡi trước lúc hắn kiểm tra, nhiều lắm cũng khoảng hai ngàn! Sao bây giờ lại gấp đôi thế này!
Bây giờ hắn thiếu hương hỏa đến vậy ư?
Thiếu, trái lại thứ này không ai chê nhiều. Sớm hơn một ngày có thể tụ ra công đức kim thân cũng là một chuyện tốt.
Nhưng nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy. Tứ hải Long cung có chịu được áp lực các phía dồn đến hay không?
Tình thế này nếu tiếp tục phát triển…
Đừng nói là, một hai vạn năm sau, Hải Thần giáo hoàn toàn vây lấy tất cả lộ tuyến ven biển. Vì vậy trước thời hạn Phong thần đại kiếp, lão giáo chủ Đại môn Tam giáo đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Thông Thiên Giáo Chủ mang theo Tru Tiên trận, Nguyên Thủy Thiên Tôn mang Bàn Cổ Phiên, Lão Tử Giáo Chủ Nhân Giáo nhà mình lạnh lùng nói một câu:
“Đạo hữu, chúng ta thương lượng một chút về Phong Thần Bảng đi?”