Dịch: Mặc Mặc Phi Ngữ
Biên: BsChien
Theo lời của tuần sơn đệ tử nói, ngoài sơn môn có Luyện khí sĩ đến đây dò xét, bảo là tìm người Tiểu Quỳnh phong.
Tiên thức Lý Trường Thọ đảo qua, mắt nhìn thẳng đến ngoài sơn môn, có hai thân ảnh cưỡi mây rời đi, tựa hồ như phó thác đồ vật nào đó tại nơi tiên nhân thủ vệ.
Căn cứ thiết luật “Lão sai sử tiểu” của Hồng Hoang, Lý Trường Thọ vung tay lên… sai Linh Nga đi qua một chuyến.
Lý Trường Thọ hắn thì ở Tiểu Quỳnh phong cẩn thận điều tra, xem phải chăng có con muỗi nào làm loạn.
Con huyết muỗi cũng không phải là chuyện đơn giản...
Có lẽ là vì Lý Trường Thọ gần đây quá mức mệt mỏi, lúc này lại lên dây cót tinh thần, tâm thần lại có chút cấp bách…
Hắn ở bên hồ, đứng bên trong một đám Tu Linh Thực ếch ngọc, dùng tiên thức tinh tế xem xét các nơi trong núi.
Trong tâm chợt có lĩnh ngộ, biết được Thức Vi chi pháp.
Thức Vi là như thế nào?
Kỳ thật đây chỉ là kỹ xảo vận dụng tiên thức, không phải phương pháp tu hành hệ thống, cần Luyện khí sĩ tự thân lĩnh ngộ, tìm tòi.
Thần thông này có thể xem được sâu kiến ngoài ngàn dặm, phá chướng pháp trong vòng trăm dặm.
Cứ như thế đến lúc Linh Nga từ sơn môn bay tới.
Tiên thức Lý Trường Thọ lúc trước nếu khóa chặt ở trên người nàng, chỉ có thể nhìn thấy thân hình, khuôn mặt của Linh Nga. Cố gắng tập trung thì hắn cũng chỉ nhìn thấy nét mặt, miễn cưỡng nhận ra biên độ tung bay của sợi tóc của nàng.
Bây giờ thì khác, tiên thức thậm chí có thể thấy rõ từng lỗ chân lông trên da thịt sư muội…
Nói đi cũng phải nói lại, làn da Linh Nga thực là không tồi, Lý Trường Thọ chính là dùng biết Thức Vi chi pháp quan sát, cũng không tìm được bất luận chút tì vết nào.
Da trắng nõn nà, oánh oánh như ngọc, kiểu như trong nháy mắt có thể phá hư.
Đến chất da cũng hoàn mỹ như vậy, không cần phải sử dụng linh thảo áp chế, nhìn thật là đã mắt.
Lý Trường Thọ thu hồi tiên thức, tiếp tục điều tra các nơi Tiểu Quỳnh phong. Có thần thông Thức Vi, việc dò xét trở nên nhanh chóng thuận tiện.
Làm gì có con muỗi nào?
Trước đó trên Tiểu Quỳnh phong, hắn đã làm mấy lần công tác diệt muỗi toàn diện, bây giờ con muỗi phổ thông cũng không thấy nửa cái.
"Sư huynh! Nhìn ta cầm về cái gì nè!"
Linh Nga từ mây trên nhảy xuống, hô hào tranh công.
Một viên ngọc phù xoay chầm chậm trong lòng bàn tay Linh Nga, tản ra một chút ánh sáng, nhìn có chút phổ thông.
"Kiểm tra qua chưa?"
Linh Nga nói:
"Muội đã kiểm tra qua, chính là một viên ngọc phù truyền tin, không có cấm chế."
Lý Trường Thọ tiện tay tiếp nhận, lại kiểm tra mấy lần.
Linh Nga vội nói:
"Sư huynh, đây là cho sư phụ, chúng ta không thể tùy tiện mở ra xem."
"Cho sư phụ?"
"Ừm, thủ vệ tiên nhân nói, hai người luyện khí sĩ lưu lại quả ngọc phù này, nói là còn có chuyện quan trọng nên rời đi trước.
Hai người này hỏi rõ ràng Tiểu Quỳnh phong còn có người ở không. Rồi bọn họ nói ngọc phù này là do cố nhân của sư phụ ủy thác mang đến, mời chuyển giao cho sư phụ…”
"Ngươi không nói việc này, ta còn không cảm thấy có hứng thú," Lý Trường Thọ nhíu mày, ước lượng ngọc phù trong tay, tựa hồ muốn nhìn thấu bên trong cấm chế.
Hắn cũng không dám trực tiếp mở ra, dù sao có thật nhiều ngọc phù truyền tin chế tác thô ráp, nội dung nếu như bị xem một lần sẽ tự động biến mất.
Nhưng, nếu vạn nhất đây là cái cạm bẫy gì, bên trong có giấu cái thủ đoạn gì hại người…
Sư phụ thật vất vả mới tu thành Trọc Tiên. Coi như về sau đi Thiên đình nhậm chức, cũng miễn cưỡng lại kiếm được mấy vạn năm tuổi thọ, nhưng chịu không được giày vò như vậy.
Linh Nga nhỏ giọng nói:
"Sư huynh, sư phụ ở bên ngoài còn có bằng hữu sao?"