“Tạ Trường Thọ huynh đề điểm!”
Bên cạnh sơn lâm, Ngao Ất thân hình thiếu niên, đỉnh đầu có sừng rồng, làm động tác vái chào thật sâu đối với Lý Trường Thọ.
Y vừa mới vi phạm nguyên tắc làm rồng của mình, đưa ra thỉnh cầu quá phận như thế đối với Trường Thọ huynh…
Chuyện này tuy là “hợp tác cùng có lợi”, nhưng mình đúng là có ý nghĩ xấu, làm khó Trường Thọ huynh.
Trường Thọ huynh khổ vì Nhân giáo đạo thừa quá ít, lại theo đuổi cái danh thanh tĩnh vô vi. Sự tình Nam Hải thần giáo chỉ có thể âm thầm tiến hành, còn phải giữ nghiêm bí mật.
…Mặc dù Trường Thọ huynh không có trực tiếp nói ra, nhưng chuyện đã rõ ràng như vậy, Ngao Ất y cũng không phải là con rồng ngu dốt, như thế nào lại không đoán được?
Bây giờ Hải Thần giáo Nam Hải đã bắt đầu khởi thế, có Vu nhân làm Thần sứ, có tuyên dương giáo hóa, giáo nghĩa vô cùng sâu sắc, cũng có cao thủ Nhân giáo làm hậu thuẫn!
Hương hỏa công đức tích lũy kia là Ngao Ất tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối không giả được.
Long tộc hiện tại thiếu nhất chính là cái gì?
Công đức!
Vào thời đại viễn cổ xa xôi, Long Phượng hai tộc bởi vì đánh nát Hồng Hoang, rước lấy nghiệp chướng khôn cùng.
Phượng tộc trực tiếp tàn lụi, trấn áp núi lửa bất tử.
Long tộc năng lực sinh sôi khá mạnh, dùng vô số bảo vật trấn áp tộc vận, dùng vô số thân thể tộc nhân đi tu bổ chín ô tuyền bạo động thiên địa lúc ấy, mới miễn cưỡng tồn tại…
Thời kỳ Thượng Cổ, Long tộc âm thầm kết thiện duyên cùng Nhân tộc khi ấy còn chưa lớn mạnh, trở thành đồ đằng của một số bộ tộc. Bởi vậy lén lút góp nhặt một chút công đức, lúc này mới hóa giải được rất nhiều nghiệp chướng của Long tộc.
Sở dĩ, công đức trọng yếu bao nhiêu, nghiệp chướng đáng sợ bao nhiêu, Long tộc lĩnh ngộ sâu sắc không gì sánh được.
Mới trước đó, mặc dù rất khó mở miệng, nhưng Ngao Ất vẫn nói ra câu kia:
“Trường Thọ huynh, ta có thể đến Nam Hải thần giáo giúp một tay, làm hộ pháp, cũng kiếm chút công đức hộ thân được không?”
Trên thực tế, Ngao Ất là nghĩ dựa vào bản thân, cho Long tộc kéo một chút công đức thôi.
Làm Ngao Ất có chút ngoài ý muốn chính là…
Lý Trường Thọ đáp ứng rất mau.
Nhưng có thể nhìn ra, Lý Trường Thọ đồng ý có chút miễn cưỡng.
Trong lòng Ngao Ất cũng hiểu được, dù sao Lý Trường Thọ không phải người chủ trì chân chính, chỉ là bị đẩy ra làm người đại diện.
Lý Trường Thọ coi trọng giao tình của hai người, nên mới có thể miễn cưỡng đáp ứng mình, để cho mình nửa tháng sau đến An Thủy thành…
Vừa vặn, nửa tháng này, mình cũng trở về Đông Hải Long cung đi tìm phụ vương, cùng phụ vương hảo hảo bàn tính một phen.
Mưu sự tại long, thành sự tại thiên!
Hiện tại Ngao Ất trong lòng tràn đầy nhiệt tình, nói câu cảm tạ, lại liên tục làm động tác vái chào Lý Trường Thọ.
Lý Trường Thọ liên tục đáp lễ, lại trầm ngâm vài tiếng, uyển chuyển biểu đạt một chút lo lắng của mình …
Rất nhanh, Ngao Ất ở trước mặt hắn lập lời thề đại đạo, niệm cảm niệm chú. Y thề tuyệt không đem liên hệ của Lý Trường Thọ cùng Hải Thần giáo Nam Hải nói cho người thứ ba biết được.
Như thế, trong lòng Lý Trường Thọ cũng coi như hơi nhẹ nhàng thở ra.
Mà Ngao Ất đáy lòng cảm khái không thôi…
Bằng hữu này, Ngao Ất y nhất định giữ gìn rồi!
Đưa mắt nhìn con rồng con cưỡi mây phi tốc rời đi, Lý Trường Thọ nhẹ nhàng lắc đầu.
Về sau, đối xử tốt hơn một chút với cái tên Nhị giáo chủ này thôi.
Đã vào Nam Hải thần giáo của ta, há có thể để ngươi chỉ vẻn vẹn làm hộ pháp?
Lý Trường Thọ sớm đã an bài không sai biệt lắm, trực tiếp lập Ngao Ất làm Nhị giáo chủ Nam Hải thần giáo, kiêm hộ giáo Thanh Long đại hộ pháp!
Sau khi chỉnh đốn tốt giáo vụ, thu thập những tên Thần sứ kia xong, bên cạnh mỗi bức tượng thần của mình hắn sẽ thêm một tòa tượng thần Nhị giáo chủ, trực tiếp chia cho Long tộc hai thành hương hỏa công đức Nam Hải thần giáo!