Dịch: Mặc Mặc Phi Ngữ
Biên: BsChien
Đối với sự tình lão quẻ sư trời tối người yên riêng tư gặp “yêu quái quạ đen”, Lý Trường Thọ chỉ hơi có cảm giác ngoài ý muốn, vẫn chưa quá mức kinh ngạc.
Dù sao đời trước hắn cũng từng trãi, trên đời này đồ vật phức tạp thứ hai, chính là lòng người.
Nói đến bóng người “yêu quái quạ đen” đêm khuya hiện thân, kỳ thật cũng không nghiêm cẩn.
Lúc này Lý Trường Thọ chỉ dùng tơ nhện Trùng Đồng Tam Đầu nhìn chăm chú lên nơi đây, sử dụng một tia tiên thức xa xa quan sát.
Trừ có thể biết “tên này” có tu vi Chân Tiên cảnh sơ kỳ, cũng vô pháp trực tiếp đánh giá ra được đối phương có phải là yêu tu hay không.
Cũng có thể, vừa rồi “yêu quái quạ đen” chỉ là chướng nhãn pháp, hóa hình thuật.
Nghe lão quẻ sư kia cúi đầu bẩm báo một hồi, đạo thân ảnh này rất nhanh liền gật gật đầu, ném hai khối kim bài và một lá bùa trên mặt đất. Sau đó gã một lần nữa hóa thành quạ đen, vô thanh vô tức bay khỏi nơi đây, đảo mắt mất tung ảnh…
Lý Trường Thọ suy tư một chút, cân nhắc ổn thỏa, quyết định không vội truy tung về phía trước.
Lại qua nửa canh giờ, Lý Trường Thọ từ trong rừng cách đó trăm dặm thi triển thổ độn, lặng lẽ đến chỗ mặt đất dưới miếu thờ.
Việc này nếu như thay cái góc độ thì có thể nói là:
“Tin chấn động: Trời tối người yên, Hải thần vụng trộm trốn vào miếu thờ của mình, bàn tay đen vươn về người giữ miếu!”
Còn có chút kích thích nhỏ.
Bởi vì không thể không cân nhắc đến khả năng, mới vừa rồi đối phương diễn một tuồng kịch cho mình xem, cố ý dẫn mình mắc câu.
Cho nên, Lý Trường Thọ lúc này hành động vô cùng cẩn thận.
Hắn vẫn chưa trực tiếp hiện thân, chỉ từ dưới mặt đất, dùng móng tay câu một tia Nhuyễn Tiên tán. Làm cho lão quẻ sư đang ôm kim bài ngủ say triệt để hôn mê bất tỉnh.
Sau đó, Lý Trường Thọ lấy ra một dây pháp khí nhỏ như sợi tóc. Dây nhỏ tự động kéo dài tới, lặng lẽ chui ra khỏi mặt đất, quấn quanh ở trán lão quẻ sư.
Sưu hồn tiểu thuật: Mê La Khinh Mộng quyết.
Phương pháp này có thể khiến cho người bị thi pháp lâm vào trong mộng cảnh, trong mộng chủ động bày ra trí nhớ của mình. Khuyết điểm là chỉ có thể thi triển đối với người có tu vi khá thấp, đo đó được xưng là tiểu thuật.
Một lát sau, Lý Trường Thọ đọc xong “cuộc đời long đong” của lão quẻ sư. Hắn thi triển thổ độn lặng lẽ chạy đi, chưa dừng lại chỗ này quá lâu.
Thuận tiện, lúc gần đi hắn không quên thả ra một tia “thuốc tỉnh rượu”, để trung hoà dược lực Nhuyễn Tiên tán, làm cho lão quẻ sư ngày mai tỉnh lại như bình thường…
Hắn lặng lẽ qua lại một lần, không để lại nửa điểm vết tích.
Sau đó, Lý Trường Thọ tìm một mảnh lão lâm hoang sơn, cho đạo nhân giấy dưới mặt đất dừng hoạt động, bắt đầu chỉnh lý lại rất nhiều thông tin tình báo mình lấy được từ nơi lão quẻ sư.
Cái lão quẻ sư này...
Bên ngoài thân phận là người coi miếu Hải Thần giáo, trên thực tế là người của “Nha Thần giáo”, “Nam Nữ giáo”, “Lão Thần giáo”, “Đại Hung giáo”… chờ chút, trong ba ngàn dặm gần đây, lão này làm tay trong cho trọn vẹn bảy giáo phái!
Đối với tên khốn kiếp cỡ này, vị Hải thần Lý Trường Thọ này, đáy lòng…
Cảm động hết sức!
Nếu như dạng người này có nhiều thêm một ít, hắn chẳng cần tân tân khổ khổ chạy đến nơi đây, tự tay phá đổ giáo phái của mình?
Vừa rồi con quạ đen kia, chính là thần sứ Nha Thần giáo sai khiến lão quẻ sư ở chỗ này giám sát các “kỳ nhân dị sĩ” xuất hiện…
Trước đây Lý Trường Thọ có cảm ứng đến giáo phái xung đột, chính là Nha Thần giáo cùng Hải Thần giáo tranh hương hỏa, đoạt địa bàn. Nha Thần giáo đơn phương phát khởi thế công trước.
Lý Trường Thọ không thể không suy nghĩ vô cùng nghiêm túc đến một vấn đề.