Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
***
Phá Thiên phong, chỗ ở của Cửu tiên chữ Tửu.
Lý Trường Thọ từ Độ Tiên điện trở về nơi đây, vẫn chưa nhìn thấy hai người Tửu Ô và Tửu Thi, cũng không thấy tiên nhân chữ Tửu khác.
Bọn họ đều bận đi đến các nơi trong sơn môn.
Tiểu sư thúc vẫn say rượu ngủ bên giường, Lý Trường Thọ không muốn qua đó quấy rầy.
Bế tiểu sư thúc từ dưới đất lên giường?
Chuyện vượt khuôn phép lại còn dễ dàng bị người ta hiểu lầm như thế, hắn đương nhiên sẽ không làm.
Không chỉ vậy, Lý Trường Thọ còn đi nghiên cứu lầu các xung quanh của sư thúc, rất nhanh đã hiểu rõ nguyên lý bố trí trận pháp phòng hộ nơi đây.
Lý Trường Thọ khởi động trận cơ và trận pháp để bảo hộ khiến tiểu sư thúc ngủ một cách thoải mái nhất không bị bó buộc.
Trận pháp ở đây, vừa nhìn đã biết là do Tửu Ô sư bá bố trí, mang đậm phong cách của “đạo nhân lùn”.
Sau đó, Lý Trường Thọ tìm được một vị đệ tử tạp dịch, cho hai bình đan dược dành cho Hóa Thần cảnh dùng.
Sau khi hàn huyên vài câu, Lý Trường Thọ nhờ gã đợi tiểu sư thúc tỉnh lại thì nhắn dùm một tiếng, nói hắn và Linh Nga đã trở về Tiểu Quỳnh phong.
Làm xong những việc này, Lý Trường Thọ mới mang theo Linh Nga, để sư muội nằm ở trên mây, bay ở độ cao quen thuộc trở về Tiểu Quỳnh phong.
Cảm giác tồn tại của Tiểu Quỳnh phong, thật sự quá mỏng manh.
Mặc dù Lý Trường Thọ hết sức hài lòng vì điều này…
Nhưng sư phụ đã biến mất lâu như vậy, tiên môn vậy mà không có người nào chủ động đến hỏi thăm!
Chuyện này khiến cho một số chi tiết nhỏ Lý Trường Thọ đã chuẩn bị từ trước, hoàn toàn không thể phát huy được tác dụng!
Tất nhiên, không cần dùng cũng là chuyện tốt…
Điều vô cùng may mắn là, trên hai mặt tấm bia đá “Liệt sĩ” ở Bách Phàm điện vừa lập không lâu, Lý Trường Thọ không phát hiện tục danh của sư phụ nhà mình, không thì thật sự không biết nên như thế nào giải thích cùng sư phụ.
Ba pho tượng giấy đạo nhân kia, được cúng bái lâu thêm nữa, có lẽ cũng không có chuyện gì phát sinh.
Loại “tế lễ truy điệu” này chỉ đơn thuần là để kỷ niệm, không hề sinh ra hương hỏa công đức…
Trở về nhà tranh, Lý Trường Thọ trước tiên đánh thức Linh Nga. Hai sư huynh muội thương lượng một lúc, quyết định theo bộ kế hoạch [Ổn sư] thứ nhất mà làm.
Lý Trường Thọ nằm xuống giường của mình, bờ môi khô quắt, hai mắt vô thần, ánh mắt lại mang theo vài phần lưu luyến với thế gian.
Lam Linh Nga vội vàng chạy tới nhà tranh của sư phụ, quỳ gối trên bồ đoàn, mang sư phụ…
Thả ra.
"Ai dám ám toán bần đạo! Xem chiêu!"
Tề Nguyên lão đạo nhảy ra khỏi túi, giơ phất trần trợn mắt nhìn bốn phía, cúi đầu đãthấy tiểu đồ đệ quỳ trên mặt đất.
Vành mắt của Linh Nga đỏ lên, nhẹ nhàng cắn môi, âm thầm véo bắp đùi mình, thậm chí còn dùng thêm chút tu vi thực sự.
"Sư phụ…"
Tề Nguyên ngẩn ra, sau đó liền nhớ lại trước đó chính là mình đã bị hai người đệ tử đánh ngất.
Tiên thức đảo qua, Tề Nguyên lập tức thấy được đại đồ đệ nằm ở nhà tranh bên cạnh, vội hỏi:
"Linh Nga, con sao vậy? Sư huynh của ngươi hắn… Hắn bị sao vậy?!"
"Sư phụ, trước đây có lượng lớn yêu ma xâm phạm sơn môn, sư huynh lo lắng ngài sẽ xông lên liều mạng với yêu ma, nên tụi con mới cùng nhau đánh ngất sư phụ...
Sư huynh trong trận đại chiến này..."
Linh Nga còn chưa nói xong, Tề Nguyên đã vội vàng chạy tới bên giường Lý Trường Thọ.
Tề Nguyên lão đạo nhìn thấy đệ tử bị trọng thương lập tức hối tiếc không thôi, vội vàng lấy ra một đống bình thuốc, trong lúc nhất thời lại không biết nên dùng cái nào cho thích hợp.
Lý Trường Thọ mở hai mắt ra, thấp giọng nói: "Sư phụ."