Dịch: Vì Anh Vô Tình
Biên: BsChien
***
Che giấu tu vi bại lộ rồi?
Lý Trường Thọ cưỡi mây bay về phía Điện Độ Tiên vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này.
Hiện nay, bởi vì chuyện Nam Hải thần giáo mình có khả năng phải đối đầu chính diện với Văn đạo nhân trong truyền thuyết kia...
Chính mình che giấu tu vi không chỉ đơn giản là vì một lá bài tẩy.
Mà còn trực tiếp liên quan đến tài sản, tính mạng của mình!
“Quy Tức Bình Khí quyết” môn pháp quyết “Bàng môn” này thật ra đã hao tốn rất nhiều tinh lực của Lý Trường Thọ.
Lúc đầu, hắn thông qua việc không ngừng phân tích các loại phương pháp dò xét tu vi, tổng kết tất cả lại Tiếp đó hắn cũng tiến hành tìm hiểu các loại phương pháp che giấu hơi thở có trong Độ Tiên môn, sau đó mới tìm ra được pháp quyết che giấu này.
Trước khi hắn độ kiếp, môn pháp quyết này đã được cải thiện vài chục lần. Sau khi Lý Trường Thọ thành tiên càng làm môn pháp quyết này tăng lên tới cấp độ mới ngang bằng với độn pháp.
Nhưng đối mặt với vị Kim Tiên đã sống không biết bao lâu này, trong lòng Lý Trường Thọ cũng có chút không chắc.
“Chỉ có thể làm tốt biện pháp chuẩn bị, nếu như Chưởng môn cố ý thăm dò thì mình sẽ bắt đầu dùng phương án dự bị số ba.”
Cái gọi là phương án dự bị, đơn giản chính là lập tức tự chứng nhận sự trong sạch của bản thân.
Ngay lập tức chứng minh mình không phải gian tế của địch nhân, cũng không phải là tà ma ngoại đạo, mà thực sự là đệ tử Độ Tiên môn. Chỉ có điều hắn gặp được cơ duyên nên tốc độ tu hành nhanh hơn chút, khi độ thiên kiếp lại không cẩn thận phi thăng một chút a...
Sau khi rơi xuống trước cửa điện, Lý Trường Thọ nhìn về phía tòa cung điện to lớn phía trước, trong lòng yên tĩnh. Hắn thu liễm tiên thức, khiến khí tức bản thân ổn định ở Phản Hư cảnh cấp tám, sau đó cất bước đi vào trong.
Mới vừa vào điện hắn đã nghe được một truyền âm có chút suy yếu:
"Khụ, khụ khục... Đệ tử Lý Trường Thọ của Tiểu Quỳnh phong? Được rồi, đi vào đây."
Mặt của Lý Trường Thọ không biến sắc, nhẹ nhàng gật đầu.
Âm thanh kia lại nói:
"Đi đến bên trái, ở góc điện có cái cửa nhỏ, đi vào là được. Không cần khẩn trương, bần đạo là Chưởng môn Độ Tiên môn, gọi ngươi tới là vì muốn nói với ngươi một số chuyện nhỏ.
Khụ, khụ khục."
Lý Trường Thọ:...
Trước không đề cập đến cái khác, nghe giọng nói truyền âm này thì Chưởng môn có vẻ bệnh tình đang nguy kịch?
Lý Trường Thọ cúi đầu bước nhanh trong chủ điện có hơi trống trải của môn phái, đi về phía góc bên trái đại điện, rất nhanh đã đến trước hai cánh cửa gỗ.
Hắn đứng đó, nghe thấy Chưởng môn truyền thanh lần thứ hai thì mới khẽ đẩy cửa đi vào…
Bên trong là một gian phòng trà đơn giản trang nhã, bày mấy cái bàn ghế bình phong, hai cánh cửa sổ mở ra, bên ngoài chính là cảnh đẹp “Vân Hải Phong Đảo”.
Lý Trường Thọ lại không có lòng dạ nào thưởng thức những thứ này. Hắn ngẩng đầu nhìn thanh niên đạo giả đang ngồi ở trước cửa sổ.
Đây chính là Chưởng môn nhà mình, ký danh đệ tử của Thái Thanh Lão tử...
Quý Vô Ưu.
Khuôn mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, anh tuấn tiêu sái, nhưng việc này đương nhiên không cần nói nhiều…
Bình thường mà nói, Luyện khí sĩ đều duy trì khuôn mặt trung niên hoặc thanh niên. Nếu như không phải do mình hoặc đạo lữ có sở thích đặc thù gì, thì hình tượng đều sẽ không quá khó nhìn.
Chưởng môn tươi cười ôn hòa, khí chất nho nhã cho người ta một loại cảm giác ôn tồn lễ độ...
Nhưng đây cũng không phải điều quan trọng.
Quan trọng là...
Vị Chưởng môn đại nhân Kim Tiên cảnh này sắc mặt trắng bệch, khí tức suy yếu hai mắt lại vô thần, mặc dù dáng người thẳng tắp nhưng lộ ra cảm giác đầy tiều tụy yếu ớt.
Nếu không phải biết Chưởng môn nhà mình đạo hiệu “Vô Ưu” tên là Qúy Vô Ưu ở Đông thần châu được xưng là “Vô Ưu chưởng môn”… Thì trong lòng Lý Trường Thọ đã không nhịn được treo cái ngoại hiệu “Hồng Hoang Hư Không công tử” cho Chưởng môn.