Theo cách nhìn của Lý Trường Thọ.
Thiên Tiên cảnh lão đạo bị huyết muỗi khống chế này, trên ý nghĩa bình thường thì đã đầy đủ ổn trọng. Khi thấy năm người phía dưới, bề ngoài chỉ có hai tên Chân Tiên cảnh, nhưng lão đạo vẫn trước hết để cho Bằng yêu dò đường.
Chờ năm người bọn họ và Bằng yêu đồng thời không chú ý. Lão sẽ đứng từ xa tế lên pháp bảo, thăm dò rồi ra tay, giết chết tất cả bao gồm luôn Bằng yêu.
Nhưng đáng tiếc, lão đạo này thủy chung vẫn không ổn định.
Nếu như Thiên Tiên cảnh lão đạo vẫn luôn bay trên không trung, không cho Lý Trường Thọ cơ hội đánh lén. Thì Lý Trường Thọ rất có thể sẽ bị ép phải hiện ra bản thể, nhanh chóng giết chết đối phương.
Thế nhưng, người này bị dụ dỗ một chút liền từ không trung đáp xuống, còn không biết đạo lý "Gặp rừng thì đừng vào", lập tức đuổi theo phía trước để truy sát.
Trăm dặm ổn trọng bị hủy bởi vì nóng vội.
Ngàn dặm ổn trọng lại đánh mất cũng vì chủ quan.
Thiên Tiên cảnh huyết muỗi khôi lỗi này, chính là vừa vội lại còn chủ quan.
Ba người giấy ở trong rừng thi triển mộc độn ẩn nấp ở cạnh thân cây đợi đã lâu, tùy thời ra tay.
Tâm thần Lý Trường Thọ nhanh chóng vận chuyển, ở khoảng cách gần khống chế bốn người giấy, một người giấy lo chạy trốn dụ địch, ba người giấy nằm chờ tập kích.
Tới gần chỗ bị mai phục, Thiên Tiên lão đạo tựa hồ đã ngửi được mùi nguy hiểm, trong mắt lộ ra một chút chần chờ.
Mà trong rừng phía trước, giấy đạo nhân “Thần Nhất” đang lao vùn vụt sát đất lại há miệng phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân khí tức càng thêm lộn xộn, tựa hồ đã không cách nào chống đỡ thêm nữa.
Thấy vậy Thiên Tiên lão đạo quả quyết đuổi theo, hiên ngang vọt tới bên cạnh chỗ mai phục!
Lý Trường Thọ lại không hề hoang mang, quyết định bình tĩnh yên lặng đợi thời cơ tốt nhất.
Nhưng thời cơ không chỉ đợi nó đến, mà cũng có thể chủ động đi sáng tạo.
So với bị động, Lý Trường Thọ càng thích sự chủ động hơn.
“Thần Nhất” đạo nhân bay nhanh về phía trước mấy chục trượng, bỗng nhiên quay người. Trên mặt lão đạo lộ vẻ tuyệt vọng, xách phất trần phóng ngược tới Thiên Tiên địch nhân, bộ dạng như muốn liều mạng.
Khóe miệng của Thiên Tiên lão đạo hiện ra nụ cười lạnh, Tị Độc bảo châu trên đỉnh đầu lấp lánh quang mang.
Lão tế ra bảo ấn, giơ lên linh bảo trường kiếm trong tay, bổ ra một đạo kiếm mang sắc bén dài chừng mười trượng!
Mà Lý Trường Thọ bởi vì tốc chiến tốc thắng, đã quyết định chịu một chút thiệt thòi nhỏ, định cùng Thiên Tiên lão đạo này "Một đổi một" .
… dùng Giấy đạo nhân chữ “Thần” đi đổi tính mệnh của một đầu Thiên Tiên, so với việc dùng độc thì đúng là thua lỗ.
Thân hình “Thần Nhất” cố gắng di chuyển, miễn cưỡng né tránh đạo kiếm quang, lại tỏ vẻ không chút quan tâm đối với bảo ấn chính diện đập tới.
Mắt thấy bảo ấn sẽ đập trúng kẻ địch, khóe miệng của Thiên Tiên lão đạo lộ ra một chút cười lạnh, nhưng đột nhiên quanh người bất ngờ xuất hiện làn sóng xanh lục bát ngát.
Có mai phục!
Tâm thần của Thiên Tiên lão đạo hơi kinh hãi, chưa kịp làm ra ứng đối gì, đã bị một mảnh sóng xanh biếc quấn lấy thân hình!
Nguyên thần của lão bị đại trận trói buộc, tiên khu hoàn toàn không cách nào động đậy.
Khốn trận: “Bích Thủy Khốn Lao”
Lập tức tận dụng thời cơ!
Vi hình trận cơ linh lực vốn cũng không còn nhiều!
Dù cách xa nhau trăm trượng, lại có hai cái pháp khí trận bàn đồng loạt xuất hiện trên hai gốc cây. Vi hình trận cơ lập tức bay ra, trong nháy mắt bố trí thành trận thế!
Ba trận trùng điệp nhưng lại không hề quấy nhiễu lẫn nhau!