Dịch: Tường Vy
Biên: BsChien
Khi Bằng yêu lao xuống, phản ứng của năm người phía dưới cũng không hề giống nhau.
Hai vị trưởng lão Chân Tiên cảnh tiên lực cuộn dâng, đồng thời tăng cường trận pháp, chuẩn bị sẵn sàng dốc toàn lực chém giết.
Hữu Cầm Huyền Nhã vọt tới phía của Lý Trường Thọ và Linh Nga rút hộp phi kiếm phía sau ra khỏi vỏ, chuẩn bị sẵn sàng để bảo vệ ba người an toàn.
Mà Linh Nga cùng "Lý Trường Thọ"...
Đất dưới chân dập dềnh thành những gợn sóng giống như mặt nước, bàn chân của hai người đã chui vào lòng đất nửa tấc, chuẩn bị sẵn sàng...
…Độn thổ chạy trốn!
Rítttt…
Trên không trung, Bằng yêu còn cách một trăm trượng đột nhiên kêu lớn, xòe đôi cánh dài hơn trượng. Từ hai cánh Bằng yêu bay ra mấy chục thanh đinh dài, đánh thẳng vào trận pháp phía dưới!
Lý Trường Thọ lập tức truyền âm cho Hữu Cầm Huyền Nhã để nàng tạm thời ổn định.
Hữu Cầm Huyền Nhã tay trái cầm cái bình sứ "Gánh chịu vận mệnh" của cả đội, tay phải kết kiếm quyết đặt trước ngực. Mái tóc dài buộc đơn giản nhẹ nhàng phất phới. Nàng ngẩng cao đầu chăm chú nhìn Bằng yêu đang lao xuống.
Nàng cảm nhận được phía sau Bằng yêu còn tồn tại một thứ đáng sợ hơn nhiều...
Cho dù lúc này vẫn chưa thành tiên, tu vi chỉ dừng lại Quy Đạo cảnh nhưng trong mắt Hữu Cầm Huyền Nhã không có nửa phần khiếp nhược.
Chỉ có quyết tâm phải đánh cược một lần!
Linh Nga nhìn Lý Trường Thọ, ánh mắt nàng tràn đầy tán thưởng như đang nói:
"Hữu Cầm sư tỷ thật oai hùng."
"Lý Trường Thọ" không đáp lời, bình tĩnh cười một tiếng. Ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn vị Thiên Tiên trên không trung...
Gia hỏa này ngoài ý muốn ngược lại có chút khó chơi.
Đinh dài dày đặc rơi xuống, hai vị Chân Tiên trưởng lão đồng loạt ra tay. Bức tường ánh sáng của trận pháp phòng hộ rung lên bần bật, mấy lần bị đinh dài chọc thủng thành từng lỗ toang hoác.
Dù sao cũng là trận pháp phòng hộ dựng lên trong lúc vội vàng.
Bằng yêu đã dò xét được mức độ mạnh yếu của trận pháp phía dưới, miệng chim cười lạnh phát ra tiếng kêu "cạc cạc"...
Nó ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Tiên lão đạo trên không trung, cúi đầu lao vọt lần nữa xuống phía dưới!
Lúc này, thanh âm của Lý Trường Thọ chui vào tai Hữu Cầm Huyền Nhã:
"Sư muội, chuẩn bị."
Hữu Cầm Huyền Nhã tinh thần chấn động, hết sức chăm chú quan sát thế cục.
Đợi Bằng yêu vọt tới, nàng quát nhẹ một tiếng:
"Mời trưởng lão rút trận!"
Hai vị Chân Tiên cảnh trưởng lão đồng thời thu hồi tiên lực, bức tường ánh sáng phía trên nháy mắt biến mất!
Thấy con đường phía trước không còn trở ngại, Bằng yêu hung hoành xông tới, gia tăng thêm yêu lực, hùng hổ đánh úp về phía hai vị ngoại vụ trưởng lão vốn đang có tổn thương trong người.
Hai vị trưởng lão giây phút này cũng toát mồ hôi lạnh trước thế công hung hãn của địch nhân…
Giờ khắc này, Hữu Cầm Huyền Nhã vẫn mười phần tỉnh táo. Nàng bình tĩnh đối mặt với uy áp mãnh liệt của đại yêu Chân Tiên cảnh, dùng pháp lực bao khỏa bình sứ, tìm được cơ hội mở nút gỗ để vung độc…
Dưới tình hình này, tuy nàng chỉ là một Quy Đạo nho nhỏ nhưngkhông hề run tay chút nào.
Đợi Bằng yêu vọt tới phụ cận hai vị Chân Tiên cảnh trưởng lão. Theo lời Lý Trường Thọ trước đây truyền thanh dặn dò, Hữu Cầm Huyền Nhã quát khẽ trong miệng, vung tay ném thẳng bình sứ ra ngoài.
"Trưởng lão lui!"
Hai vị trưởng lão lập tức né ra hai bên, nhưng bọn hắn không hẹn mà cùng nhớ ra cái gì đó, đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Trong nháy mắt, bốn con mắt trợn tròn, tròng mắt kém chút rơi ra ngoài!
Độc đan là phải dùng tiên lực thôi phát độc tính của nó, sau đó lặng yên không một tiếng động đả thương địch thủ, chứ không phải mang cả bình thuốc ra nện người ta như thế!