Dịch: Tiểu Cửu Điểm
Biên: BsChien
Hôm nay cơn gió ở Đâu Suất cung đột nhiên đưa tới tiếng động lớn ầm ĩ...
Như thế nào lại có người khóc sướt mướt ở bên tai mình?
Ngồi dưới thân cây tại một hậu viện hẻo lánh của Đâu Suất cung, một thanh niên khoác trên mình một bộ trường bào xanh thẳm thoáng nhíu lại đôi mày kiếm.
Y ngồi thẳng dậy, nhìn một vài hình ảnh mơ hồ đang hiện lên trong đầu.
Có một đạo nhân lùn thân cao khoảng năm sáu thước đang cúi người khóc bù lu bù loa. Bên cạnh đạo nhân lùn còn có một nữ đệ tử tướng mạo xinh đẹp cũng đang lộ ra vẻ mặt buồn bã...
Thanh niên này cười khổ một tiếng, âm u thở dài.
"Lão sư người lại như vậy. Người không muốn ra ngoài đi đi lại lại, đệ tử cũng chỉ muốn an tâm tu hành."
Bọn kia hẳn là đang bái bức họa của lão sư, bởi vì bức họa hay tượng điêu khắc của mình cũng không có lưu truyền ở Hồng Hoang mới đúng. Cảnh giới của lão sư quả nhiên là quá mức huyền diệu, trực tiếp "đẩy" nhân quả lên trên người đệ tử là mình.
""Bất quá, có thể kinh động đến lão sư quanh năm đóng cửa không xuất đầu lộ diện, không thích quan tâm đối với mọi thứ, điểm này chứng tỏ mấy kẻ kia cũng thật là lợi hại..."
Cười khẽ một tiếng, thanh niên đạo giả này chậm rãi đứng dậy.
Y bấm tay suy nghĩ, theo chỉ dẫn của lão sư mình liền lí giải được một chút, nói khẽ:
"Nguyên lai là có kẻ thù bên ngoài tìm Độ Tiên môn gây phiền toái, khiến Độ Tiên môn bỗng nhiên gặp nạn...
Nhân giáo Đạo thừa chúng ta còn chưa chủ động gây chuyện, có người đã muốn ra tay với chúng ta. Định châm ngòi xích mích quan hệ Tam giáo tiên tông?
Ấy dà! Chuyện như vậy không thể không quản được rồi!
Lần trước ở Nguyệt Lão điện còn làm bể tượng đất nhân duyên của tiểu gia hỏa nào đó ở Độ Tiên môn, lần này đi giúp Độ Tiên một chút, coi như là kết thúc đoạn nhân quả này."
Thanh niên đạo giả lời còn chưa dứt, một bước tùy ý phóng ra thân hình đã xuất hiện bên ngoài Đâu Suất cung.
Lại đi vài bước, y đã đến trước cửa Tây Thiên, thân ảnh đứng phấp phới phiêu diêu nhưng những thủ vệ thiên binh thiên tướng kia lại không hề phát hiện...
Chốc lát, thanh niên này đã rời Cửu Trọng Thiên Khuyết, ở trên không trung quan sát mảnh Hồng Hoang bao la rộng lớn, ầm ầm sóng dậy.
"Đạo thừa của Độ Tiên môn là do Độ Ách đạo hữu truyền lại, vậy thì mang Độ Ách đạo hữu cùng đi, nhờ đạo hữu ấy ra tay can thiệp. Như thế, nhân quả mà mình vướng phải sẽ ít đi rất nhiều.
Còn có chút phiền toái...
Độ Ách đạo hữu tuy chỉ là ký danh đệ tử của lão sư, nhưng cũng được nghe lão sư giảng đạo một thời gian, nhập môn trước cả mình, mình nên gọi một tiếng Độ Ách sư huynh mới đúng.
Cũng có thể mình là đệ tử thân truyền duy nhất của lão sư, Độ Ách chỉ là ký danh, vị kia nên gọi mình một tiếng sư huynh...
Cái này nên xưng hô thế nào?"
Thanh niên đạo giả lập tức xoắn xuýt một hồi, thân ảnh bồng bềnh bay về hướng Côn Lôn Sơn mờ ảo - Giao giới giữa ba đại châu Tây Ngưu Hạ Châu, Bắc Câu Lô Châu và Trung Thần Châu.
Bay một hồi đã thấy được Côn Lôn sơn phía xa, vị đại pháp sư "đặc biệt đáng tin cậy" Huyền Đô rất nhanh lại nhớ ra một vấn đề.
"Độ Ách sư huynh tu hành ở động phủ nào tại Côn Lôn sơn nhỉ?"
Huyền Đô đại pháp sư bấm tay một lúc, rất nhanh liền gật gật đầu.
"May thay Độ Tiên môn vận số lâu dài, trong lúc nhất thời không dễ bị diệt. Tai họa lần này giống như là đã được định sẵn nên không cần phải quá sốt ruột...
Trước tiên đi tìm Độ Ách sư huynh đã, miễn cho việc này xử lý không viên mãn lại bị lão sư nhốt tại mấy cái nguyên hội..."
Khe khẽ thở dài, thân ảnh thanh niên đạo giả lại tan biến trên núi Côn Lôn. Y vượt qua Hư Ngọc cung phụ cận để đi tìm tiện nghi tổ sư gia của Độ Tiên môn.
...
Trước đó, tại Độ Tiên môn.
Hữu dụng!
Thánh Nhân lão gia có phản ửng, khục, bức họa Thánh Nhân có phản ứng!