Đã đến rồi...
Phải nói là cuối cùng cũng đến rồi.
Trong bóng tối, đáy lòng Lý Trường Thọ nhẹ nhàng thở ra.
Không sợ bị trộm chỉ sợ bị kẻ trộm ghi nhớ.
Đám địch nhân này vẫn chưa từng hiện thân, khiến Lý Trường Thọ cũng cảm thấy hơi áp lực.
Nửa năm trước kể từ khi hắn được Vạn Lâm Quân trưởng lão ban thưởng cho chiếc nhẫn kia, Lý Trường Thọ lại bắt đầu giai đoạn thứ ba, bố trí chuẩn bị chiến đấu.
Bây giờ đã đến lúc nghiệm thu thành quả...
Nếu đối phương muốn phát động đánh lén, có lẽ là từ mặt đất và dưới mặt đất nhanh chóng tới gần Độ Tiên môn, sau đó đột ngột gây khó dễ.
Điều này đã cho Lý Trường Thọ rất nhiều không gian để hành động.
Đối phương xuất hiện từ hướng này, con đường mòn này...
Quả nhiên mình đoán không sai!
Mặc dù để ổn thỏa, Lý Trường Thọ cũng đã mai phục năm tên Giấy đạo nhân chữ Địa trên năm con đường có khả năng.
Mà đối phương cũng coi như rất phù hợp, lựa chọn con đường đánh lén đúng vào một trong ba con đường hắn tập trung bố trí.
Nhưng điều duy nhất khiến Lý Trường Thọ cảm giác không đạt tới lý tưởng, đó chính là thời gian đối phương phát động đánh lén cách dự tính của mình hai ba tháng...
Thậm chí trước đây, Lý Trường Thọ đã từng phỏng đoán, có khả năng bởi vì Vạn Lâm Quân trưởng lão và mình ngấm ngầm cùng nhau đâm lén đối phương. Việc đó đã khiến hắc thủ đứng sau màn kia, từ bỏ tính toán hủy diệt Độ Tiên môn...
Nhưng mà...
Địch mặc dù chậm trễ, nhưng vẫn là tới rồi. Bản dịch tại Bạch Ngọc Sách
Lúc này Giấy đạo nhân chữ Thiên Thất vẫn “án binh bất động” như cũ, trốn ở bên ngoài sơn môn, lẳng lặng ẩn nấp.
Tác dụng của bọn chúng vẫn là sau khi đại chiến bộc phát, bọc đánh từ phía sau. Lối suy nghĩ chiến thuật này vẫn chưa thay đổi.
Còn Giấy đạo nhân Địa Lục thì được Lý Trường Thọ phân bố ở trên sáu con đường nhỏ trước kia hắn đã tìm ra. Hơn nữa trên sáu con đường này, hắn còn dùng thời gian hai ba tháng để bố trí rất nhiều độc trận đơn giản.
Thế nào là độc trận?
Trận pháp cộng thêm độc đan, tất nhiên chính là độc trận.
Điểm khác biệt chính là, Lý Trường Thọ bố trí những độc trận này, nặng về ẩn nấp, nhẹ về khốn mê, mục đích chủ yếu là không bị phát giác dễ dàng.
Một khi có người vào trận sẽ làm sương mù độc phấn bộc phát trong nháy mắt, không lãng phí một chút độc tính nào!
Đây mới là chân lý độc trận mà Lý Trường Thọ hiểu!
Lúc Lý Trường Thọ bố trí những độc trận này, chưa hề nghĩ tới hy vọng xa vời có thể chỉ dựa vào những thứ này trực tiếp hủy diệt toàn bộ quân địch.
Đạo lý rất đơn giản, bởi vì đối phương dám can đảm đánh lén Độ Tiên môn có Kim Tiên trấn giữ, tất nhiên cũng có cao thủ Kim Tiên...
Thậm chí, Lý Trường Thọ còn tính tới tình huống có khả năng cực thấp, chính là đối phương có Đại La Kim Tiên, cũng đã có bố trí tương ứng.
Chỉ dựa vào những thứ "Thần thông" này của hắn bố trí độc trận, cho dù đối phương là Kim Tiên cũng có thể tiện tay đánh tan. Những độc trận này còn có thể dùng như địa lôi, phát nổ tạo ra hiệu quả cực mạnh trong nháy mắt.
Cũng bởi vì đối phương ít nhất cũng có hai tên Kim Tiên, cho nên Lý Trường Thọ mới quyết định để giấy đạo nhân mai phục bốn phía, chứ không gọi Vạn Lâm Quân trưởng lão.
… Để tránh, Vạn Lâm Quân lão gia tử giơ quải trượng thanh đồng, hét lớn “vì Nhân giáo” rồi xông ra liều mạng với đám Kim Tiên của đối phương.
“Quấy nhiễu, vây khốn quân địch, khiến chúng bị bại lộ hành tung, kịp thời cảnh báo cho sư môn, gây suy yếu một phần lực lượng của đối phương”
Những điều này mới là tác dụng chính của người giấy chữ “Địa Lục” này!