Dịch: Đậu Đỏ
Biên: BsChien
"Trưởng lão, ngài lên Phá Thiên Phong trước đi, đệ tử trở về đỉnh núi tĩnh tu."
Mới vừa vào hộ sơn đại trận, tiến vào cái sơn môn được điêu khắc từ bạch ngọc, Lý Trường Thọ cầm Nhiếp Hồn Châu và cái bảo nang "Chiến lợi phẩm" kia... cung kính đưa cho Vạn Lâm Quân trưởng lão.
Cũng không phải là hắn không muốn giấu đi.
Lần này trữ vật pháp bảo thu được, hơn phân nửa đều đã bị hủy bởi độc đan của Vạn Lâm Quân trưởng lão, cũng không còn bao nhiêu giá trị...
Huống hồ đây là chính sự liên quan đến sinh tử tồn vong của môn phái.
Hồng Hoang rộng lớn, thật vất vả mới có một nơi làm chỗ dựa.
Trong lòng tự hỏi, Độ Tiên môn đối xử với tên đệ tử "Ưu tú" như hắn không hề tệ chút nào. Dù hắn là đệ tử của ngọn núi vừa yếu nhất vừa nghèo nhất trong môn phái, từ lúc tu hành đến nay cũng không bị ai cố ý gây khó xử hay trách móc nặng nề gì.
Trái lại, rất nhiều trưởng lão Bách Phàm điện bởi vì có thêm Lễ Vị linh ngư nên vẫn để tâm chiếu cố đối với hắn...
Vì vậy nên Lý Trường Thọ cũng không muốn nhìn thấy môn phái bị sụp đổ như vậy.
Như hôm nay, ở trước mặt Vạn Lâm Quân trưởng lão, hắn đã lộ ra hai át chủ bài là Trắc Cảm Thạch và Nhiếp Hồn Châu.
… Cái này đối với hắn mà nói, cũng là một phần lực nhỏ đấy.
Nguyên tắc của hắn chính là xác định điều kiện tiên quyết có thể tự bảo vệ bản thân, sau đó có thể giúp thì giúp, tận lực bảo vệ.
Vạn Lâm Quân trưởng lão nhìn Lý Trường Thọ cúi đầu đưa bảo nang và Nhiếp Hồn châu tới, hai mắt híp lại lộ ra một chút "Cười lạnh", đưa mấy thứ này thu vào trong tay áo.
Mấy tênChân Tiên chấp sự cúi đầu đứng ở chỗ Tiên môn thay phiên nhau làm Tiên nhân thủ vệ thấy thế đều thay Lý Trường Thọ lau mồ hôi.
Không biết tên tiểu đệ Phản Hư cảnh này lai lịch thế nào nhưng...
Độc Tiên trưởng lão lại “cười lạnh” một tiếng như vậy, chỉ sợ sau này tên đệ tử này phúc họa khó lường.
Vạn Lâm Quân trưởng lão lập tức cưỡi mây bay về phía Phá Thiên Phong, đi tìm Chưởng môn và Thái Thượng trưởng lão nói về việc này.
Lý Trường Thọ cũng quay người, vái chào với mấy vị Tiên nhân trong môn phái, sau đó cáo lui.
Hắn cưỡi mây bay ở độ cao khá thấp, tìm đường bay có ít người qua lại, chậm rãi bay về Tiểu Quỳnh Phong.
Trên đường trở về, Lý Trường Thọ vẫn một mực suy nghĩ chuyện liên quan đến con muỗi bị người giấy chụp chết kia...
Con muỗi này...
Cũng không biết xịt "Thuốc diệt muỗi" có tác dụng hay không.
Lúc trở về Tiểu Quỳnh Phong, sư muội và sư phụ còn đang siêng năng luyện tập độn pháp.
Lý Trường Thọ cũng không đi quấy rầy, đi về thẳng đan phòng.
Mở ra trận pháp mọi nơi, liếc nhìn những nơi treo Trắc Cảm thạch, sau đó phân thân giấy đạo nhân này khôi phục thành bộ dạng người giấy vốn có...
Một tia khói xanh từ dưới mặt đất bay lên, ngưng tụ thành thân hình Lý Trường Thọ, đưa tay nắm lấy người giấy thu vào trong tay áo.
"Nói đến thuốc diệt muỗi… Cái này làm như thế nào? Liệu con muỗi sợ cái gì? Chẳng lẽ trộn lẫn độc ở trong máu?"
Tự lẩm bẩm một câu xong Lý Trường Thọ cũng bị ý tưởng này của mình làm cho bật cười.
Nếu quả thật là loại nhân vật hung ác như "Văn đạo nhân" hiện thân, vậy thì tuyệt đối không phải chuyện mình có thể đối phó được...
Nhưng nếu giống như hôm nay, con muỗi khống chế khôi lỗi có thể bị người giấy tiện tay chụp chết, vậy thì Lý Trường Thọ đúng là có thể nghĩ ra một số biện pháp để ứng phó.
Thần thông Cắt Giấy Thành Người chính là thiên địch khắc chế của bọn muỗi này!
Nói đi cũng phải nói lại...
Nửa năm qua mình đã làm ra đủ loại bố trí, đúng là không có uổng phí.
Mấy cây già kia hi sinh cũng rất đáng!
Đáy lòng chợt cảm khái như vậy, sau đó Lý Trường Thọ lại tìm ra mấy con người giấy trước đây thu dọn chiến trường, lúc nãy vừa mới niệm kinh.
Mở đan lô ra rót vào Tam Muội chân hỏa, cầm mấy người giấy thần thông bản gốc này ném vào trong đó.
Ngọn lửa nhẹ nhàng bùng lên, người giấy thoáng cái đã hóa thành tro bụi.
Sau đó Lý Trường Thọ kiểm tra trên người mình từ trên xuống dưới, mấy đồ vật linh tinh phòng suy diễn...
Bận rộn một phen, sau khi xác định các phương diện đều không có vấn đề gì, lúc này hắn mới hơi thở phào nhẹ nhõm.