Dịch: Tường Vi
Biên: BsChien
***
"Bày ở nơi này?"
"Ừm, càn vị lại chuyển ba tấc, trận cơ mặt nam, xuống đất sáu thước ba tấc."
"Tìm xong...
Nha hắc!"
Ba tháng sau khi Tửu Cửu xuất quan, bên ngoài phòng luyện đan của Tiểu Quỳnh Phong có ba người đang vô cùng bận rộn.
Lý Trường Thọ chỉ huy còn Linh Nga thì giúp đỡ.
Tửu Cửu nhất tâm mấy dụng, phụ trách áp chế linh khí đại trận, khống chế những nơi tiểu trận kết nối, kiểm tra lại các phương vị trận cơ. Ngoài ra nàng còn dùng tiên lực bao khỏa các trận cơ đã luyện chế tốt, chậm rãi vùi sâu xuống dưới lòng đất.
Quá trình này không thể ra xảy ra bất kì sai lầm nào.
Xử lý xong một trận cơ, Tửu Cửu hít một hơi thật dài sau đó dựa vào thân cây thở hồng hộc.
"Xong rồi sao? Còn bao nhiêu nữa?"
Lý Trường Thọ nhìn vào bảo nang của mình, bên trong còn chừng một phần ba, tức là còn hơn sáu mươi trận pháp trận cơ chưa được sắp đặt.
Nhưng
Điều hắn muốn chỉ là Tửu Cửu sư thúc “hỗ trợ sắp đặt trận pháp trên danh nghĩa”, đồng thời nàng phải nhớ kĩ chuyện này, chứ cũng không cần nàng phải bố trí tất cả các trận cơ của đại trận.
Thực sự thì, đa số các trận cơ đã được bố trí xong hắn đều cẩn thận tỉ mỉ bố trí lại.
Lý Trường Thọ cười nói:
"Còn có ba cái sư thúc vất vả rồi."
Nghe được chỉ còn ba cái, lập tức đáy mắt Tửu Cửu như nhìn thấy "ánh sáng cuối đường hầm."
"Làm suốt mấy tháng, cuối cùng cũng xong."
Một bên, Linh Nga quan sát nét mặt của Lý Trường Thọ phát hiện có chút gì đó khác lạ.
"Sư huynh đã có thể tự bố trí trận pháp mà không cần sự hỗ trợ của Tiểu sư thúc rồi?"
Tửu Cửu lấy Linh Tửu đan ra cắn luôn hai viên, tinh thần một lần nữa vô cùng phấn chấn!
"Nào, mang tất cả mấy cái còn lại ra đây, ta chấp hết!"
Hô xong khẩu hiệu, Tửu Cửu lại nhảy lên chạy tới địa điểm chôn trận cơ tiếp theo.
Linh Nga ở một bên vừa sửa sang lọn tóc vừa cười khẽ, vội vàng xách theo giỏ trúc đi theo.
"Tiểu sư thúc nghỉ ngơi ăn chút trái cây đi."
"Vẫn là tiểu Linh Nga quan tâm ta, sư huynh của ngươi thì chỉ toàn bắt người ta làm việc cho hắn thôi."
"Sư huynh cũng chỉ vì nghĩ cho Tiểu Quỳnh Phong của chúng ta mà thôi. Tiểu sư thúc vất vả rồi ta đấm bóp vai cho ngài."
"Ai, đấm bên trái mạnh chút. Chúng ta đều là những người số khổ mà."
Bên trong vang lên tiếng cười nói, Linh Nga cùng Tửu Cửu từng bước dần dần đi đến giữa khu rừng.
Lý Trường Thọ dạo bước đi theo, đáy lòng nghĩ ngợi nguyên lý vận chuyển đại trận, hoàn thiện lý luận liên hoàn trận.
Nửa ngày bận rộn.
Đến lúc mặt trời lặn, ba tòa trận cơ cũng xem như đã an trí thỏa đáng.
Tửu Cửu như hoàn toàn biến thành người khác, tinh thần phấn khởi hẳn lên. Nàng lôi kéo Linh Nga và Lý Trường Thọ đòi đi vào bên trong nhà tranh quyết tử chơi “Đấu đại thần”.
Tận sâu đáy lòng Lý Trường Thọ khe khẽ thở dài. Trận pháp ở đây còn phải tỉ mỉ tinh chỉnh một thời gian, tuy nhiên hiện tại việc tu chỉnh này cũng không vội lắm.
Đi trong rừng được một lúc, Lý Trường Thọ đột nhiên tâm huyết dâng trào.
"Đây là..."
Hắn nhìn về phía trước, sư thúc và sư muội đang nhảy tới nhảy lui. Tay phải Lý Trường Thọ lùi về trong tay áo bấm ngón tay suy tính, rất nhanh đã có đáp án.
Đan dược mình đưa cho Tửu Ô sư bá đã bị lấy ra khỏi bình sứ!
Đó không phải là một cái bình sứ bình thường, bản thân nó có thể chứa đựng tiên đan và bảo tồn dược tính của pháp khí. Chẳng những thế, Lý Trường Thọ còn tăng thêm hai cấm chế và truyền một tia linh thức của mình vào trong bình sứ.
Chỉ cần đan dược bên trong bị lấy ra, hắn đều cảm nhận được.
Chuyện gì xảy ra...
Chẳng lẽ Tửu Ô sư bá gặp nguy hiểm phải dùng đến Hủ Tiên Lăng Hồn Đan?
Hoặc là Tửu Ô sư bá đã lấy viên đan dược này cho người khác sử dụng?
Nhưng cũng có khả năng bình sứ tự vỡ?
Mặc dù Tửu Ô đôi lúc cũng có chút không đáng tin, nhưng khi ở bên ngoài vị sư bá này lại hành sự rất cẩn thận. Nếu không thì trong môn cũng không có khả năng giao việc quan trọng này cho Tửu Ô sư bá.