Dịch: Vì anh vô tình
Biên: BsChien
Thế nào là “Xong chuyện phủi áo đi, thâm tàng bất lộ”?
Trong mắt của Hữu Cầm Huyền Nhã, Lý Trường Thọ chính là như vậy.
Trường Thọ sư huynh hao hết tâm trí, trải qua biết bao gian khổ, mạo hiểm, mới miễn cưỡng chiến thắng đệ tử Tiệt giáo, nhị thái tử Ngao Ất của Đông Hải Long cung
Nhưng huynh ấy lại hết sức khiêm tốn, không cầu thanh danh, lặng lẽ rời đi.
Thế nhưng!
Trên thực tế.
Trước hết Lý Trường Thọ tự tay kéo Ngao Ất lên, nói mình đã đắc tội nhiều với y.
…Đây là để tiêu trừ địch ý tiềm ẩn, làm nhóm người Tiệt giáo đi cùng Ngao Ất giảm bớt ác cảm với mình.
Tiếp đó Lý Trường Thọ lại đứng trước điện xin lỗi, nói bản thân thắng mà không võ, chỉ dùng độn pháp do môn phái truyền thụ và ỷ vào phù pháp, làm hại đến uy danh của đạo thừa, nên cam tâm nhận trách phạt từ tông môn.
… Việc này là để giảm ác cảm xuống mức thấp nhất, cũng cho tiên môn giương oai thuận tiện ám chỉ cho Tửu Ô sư bá, để mình trở về Tiểu Quỳnh phong.
Cuối cùng Lý Trường Thọ làm đạo vái chào đối với nhóm người Kim Ngao đảo, mặt tỏ vẻ xấu hổ.
Chỉ đơn giản mấy câu, hai ba động tác, Lý Trường Thọ đã che lấp mọi dấu vết đồng thời cho hai bên đầy đủ mặt mũi.
Trưởng lão Độ Tiên môn cũng là người thông tình đạt lý, thấy Lý Trường Thọ không muốn cùng Kim Ngao đảo và Long cung kết thù oán. Nên lão cố tình xụ mặt răn dạy hắn vài câu, rồi cho trở về Tiểu Quỳnh phong bế quan nhận lỗi.
Thật ra vị này cũng là làm dáng một chút, ngụ ý chính là để Lý Trường Thọ trở về Tiểu Quỳnh phong, sau đó đợi lĩnh thưởng.
Nhưng Hữu Cầm Huyền Nhã ở bên không ngừng nhíu mày, nếu không phải bị sư phụ nàng vẫn luôn giữ lại, tuyệt đối sẽ đứng ra, vì “bằng hữu thân thiết” Trường Thọ sư huynh đòi lại công bằng.
Nhìn bóng lưng của Lý Trường Thọ dưới bầu trời đầy sao, Hữu Cầm Huyền Nhã nhẹ nhàng thở dài.
“Lúc nào, ta mới có thể ưu tú như sư huynh đây.”
Lý Trường Thọ cỡi mây rời khỏi Phá Thiên phong, trong lòng cũng khẽ thở dài.
“Cuối cùng cũng xong, thật là phiền phức.”
Nhưng bất kể thế nào, qua lần này Tiểu Quỳnh phong đã bị mọi người trong môn phái từ trên xuống dưới chú ý đến.
Lần này giấy đạo nhân ra ngoài rồi trở về, mình sẽ bắt đầu tiếp tục luyện chế đan dược, sau đó an ổn tám đến mười năm, sau đó mới tính đến kế hoạch lâu dài.
Mà không được, tám đến mười năm không đủ, ít nhất phải hai mươi năm!
“Nhìn ánh mắt và sắc mặt của tiểu long, thì khả năng cao y sẽ tới Tiểu Quỳnh phong để nhận lỗi.”
Lý Trường Thọ nghĩ một chút, bèn giấu hết Giai Nhân Mị trong bảo nang đi, tránh cho sau này mình chủ quan lại lỡ tay lấy ra.
Hơn nữa Giai Nhân Mị cũng không phải chỉ một mình hắn có thể luyện chế, Luyện Khí sĩ ở Hồng Hoang thích uống rượu nhiều không đếm hết.
Nếu chỉ dựa vào điểm này, thì án Đông Hải Tẩy Long cũng không thể định tội cho hắn được.
Hiện giờ Phá Thiên phong vô cùng náo nhiệt, các vị Thiên Tiên đã bắt đầu giảng kinh và luận đạo, trước đó những người đến xem thi đấu cũng đã lưu lại để nghe hai bên Thiên Tiên giảng đạo.
Nhưng Lý Trường Thọ thấy nhóm người Kim Ngao đảo vừa rồi đều là kìm nén lửa giận, xem ra sau đó, vẫn muốn cùng mấy vị Thiên Tiên nhà mình cọ xát một chút...
Việc này cùng mình không quan hệ, đã hoàn thành nhiệm vụ môn phái giao cho, giờ trở về Tiểu Quỳnh phong thôi.
Trước tiên Lý Trường Thọ ở chung quanh đan phòng đi dạo vài vòng, tự hỏi chính mình có chỗ nào còn sơ hở, nếu có thì như thế nào để bù đắp.
Hôm nay, nếu như kẻ thù của sư phụ cũng đang nhìn, thì sẽ suy nghĩ gì? Nếu như có thể khiến kẻ địch ra tay với mình thì quá tốt rồi. Có nên cho gã một cơ hội, cố ý ra ngoài, dẫn dụ đi theo rồi giết.
Trước khi mình động thủ có thể dùng Thanh Ảnh cầu lưu lại làm bằng chứng, là do đối phương ra tay định hại tính mạng mình, may mà có thuốc độc do trưởng lão Vạn Lâm Quân ban thưởng để phòng thân.