Dịch: Duy Anh
Biên:
***
“Trận chiến này với bản thân mình chính là mắt xích quan trọng cho đại kế dương danh sau này.’
Trên mây, Ngao Ất nhìn sơn môn Độ Tiên môn, nơi mình luôn hướng tới. Tâm cảnh gã bây giờ, cũng không còn như thuở mười tuổi nữa.
Ngao Ất tới đây, chủ yếu là tìm Lý Trường Thọ.
Gã thậm chí không biết rõ danh hào và địa của Lý Trường Thọ ở Độ Tiên môn.
Nhưng Ngao Ất biết: Hôm nay mình nhất định phải vấp ở đâu đứng lên ở đó tại Độ Tiên môn.
Trên “Đại bạo hoạt long” của đãng yêu đại hội năm ấy, Tuy là sàn diễn của Ngao Ất nhưng “chiến tích” tính ở trên đầu Lý Trường Thọ.
Ngao Ất tự giác, muốn sau này dương danh không có vết nhơ. Trận so tài năm mười tuổi kia, nhất định phải thay đổi!
Mà chính mình cũng có thể nhờ vậy, quật khởi hình tượng ‘biết hổ thẹn sau dũng’. Từ đó một bước lên trời!
Gã muốn làm gương tốt cho Long tộc.
Vì con cháu long tộc, xây dựng một tấm gương sáng!
Để Long tộc dần dần, từng bước buông xuống lòng tự cao tự đại. Đây mới là con đường tắt tốt nhất để cứu vãn Long tộc…
Ngao Ất nhẹ nhàng hít vào một hơi, đáy lòng suy nghĩ sau đó nên nói như thế nào.
Năm vị ‘sư huynh’ Tiệt giáo của gã đã đến ngoài đại trận Độ Tiên môn, cũng không đi sơn môn, mà từng người trực tiếp thả ra khí tức.
Luyện Khí sĩ Kim Ngao đảo đến phá nhà…
Khục, đến luận đạo thôi mà!
…
Mấy vị Luyện Khí sĩ Kim Ngao Đảo đột ngột tới bái phỏng, Độ Tiên môn từ trên xuống dưới, lập tức bị tiếng chuông trong môn phái kinh động.
Ban đầu, tiếng chuông vang lên, hễ là không có bế quan phong chủ, trưởng lão, đều tiến đến Phá Thiên phong.
Nhưng sau đó, Phó Chưởng môn và mấy vị trưởng lão đều cảm thấy như vậy quá mức long trọng. Mấy vị Luyện Khí sĩ kia chắc chỉ là tới thăm hảo hữu…
Kim Ngao đảo là đạo trường Tiệt giáo nổi danh Hồng Hoang. Nếu Độ Tiên môn so sánh cùng, hơi có vẻ vô danh bừa bãi chút.
Nhưng chung quy Độ Tiên môn cũng là Nhân giáo đạo thừa, quá gióng trống khua chiêng đi đón mấy tên tiên nhân không quá mức danh khí của Tiệt giáo, không khỏi tự lột da mặt.
Nếu như hôm nay đến, là một vị tiên thần đại danh đỉnh đỉnh của Tiệt giáo, chẳng hạn như Triệu Công Minh đại đệ tử ngoại môn Tiệt giáo tu hành tại phúc địa động thiên núi Nga Mi kia. Chúng tiên Độ Tiên môn liền sẽ tề xuất, tự mình nghênh đón.
Nhưng đến đây chỉ mấy tên Thiên Tiên…
Chỉ thoáng cái, các phong chủ và trưởng lão bị phái trở về hơn nửa, chỉ để lại hơn mười vị trưởng lão Thiên Tiên.
Phó Chưởng môn Trọng Vũ thượng nhân và những trưởng lão này, dẫn theo mấy vị chấp sự Chân Tiên thông minh cơ trí một chút, đi tiếp đãi mấy vị Luyện Khí sĩ Kim Ngao đảo mới đến.
Tửu Ô ở trong mắt những trưởng lão này, chính là một cái ‘hậu bối’ tương đối cơ trí.
Theo mệnh lệnh của trưởng lão, Tửu Ô bận túi bụi. Lúc một nhóm tám người Kim Ngao đảo được mời vào chủ điện ‘Độ Tiên Điện’ ở Phá Thiên phong, gã dẫn đầu mấy tên đệ tử Phá Thiên phong dâng trà thơm.
Nếu như khách tới chơi Long cung, bưng trà đổ nước đều là nhu mì, thanh tịnh Hải nữ tỳ.
Độ Tiên môn thì ngược lại, bưng trà đổ nước đều là có bộ dáng đoan chính, đạo cơ vững chắc nam đệ tử.
Đại khái đây chính là chỗ khác biệt giữa một phương thế lực và một nhà tiên môn.
Hai bên khách nhân riêng mình an tọa, nhìn nhau vài cái, còn chưa nói chuyện, liền bắt đầu vuốt râu cười to…
Tửu Ô kiến thức rộng rãi, biết đây là quá trình cố định. Thời gian cười càng dài, càng cho thấy chính mình không có địch ý.
Bản xứ Hồng Hoan, cũng không có nhiều chuyện vui mừng như vậy.
Cười xong, Trọng Vũ thượng nhân Phó Chưởng môn Độ Tiên Môn đành khách sáo một câu: “Chúng đạo hữu đến Độ Tiên môn ta, quả là để Độ Tiên môn ta bồng tất sinh huy…”
Đôi bên hàn huyên vài câu, Luyện Khí sĩ Tiệt giáo mở lời nói ý đồ đến, nói là đến luận đạo cùng Độ Tiên môn.