Dịch: Mặc Mặc Phi Ngữ
Biên: Độc Hành
Bắt đầu chuyển ý thức lên người bộ người giấy này, Lý Trường Thọ cũng không thích ứng nổi.
Cái loại cảm giác này …
Cảm giác hắn rất mỏng, rất nhẹ, rất yếu đuối, rất bất lực, không có lực phòng ngự gì, không có chút cảm giác an toàn nào…
Nhưng hoạt động chốc lát cũng quen dần.
Ra khỏi phường trấn, Lý Trường Thọ xác định bị người khác theo đuôi, hắn làm ra vẻ không biết, vẫn cưỡi mây bay về hướng địa điểm mình dự định sẵn.
Bởi vì xung quanh Lâm Hải trấn bố trí trận thế phản Ngũ Hành, không thể tùy ý dùng cấm chế độn pháp, cho nên nhất định phải đi ra một khoảng cách mới có thể thi triển thổ độn để rời đi.
Những tên “đại hán kỳ quái” theo đuôi hắn, lúc này đã có hai người đợi sẵn phía trước, bố trí một ít trận pháp cạm bẫy trong rừng rậm.
“Hẳn là, lúc lấy ra thượng phẩm linh thạch, bị những người này để mắt tới.”
Trong lòng Lý Trường Thọ suy nghĩ, cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Linh thạch xem như là đồng tiền mạnh ở Đông Thắng thần châu và Trung thần châu, bởi vì thứ này có công dụng phổ biến nhất, hơn nữa Luyện Khí sĩ đều có nhu cầu, lại sản xuất ổn định.
Mà thượng phẩm linh thạch, thường chỉ có thể sản xuất ở các linh mạch trọng yếu nhất, hiếm thấy lại trân quý, giá trị cao hơn rất nhiều so với linh thạch phổ thông.
Khu rừng rậm cách ba trăm trượng phía trước, hẳn là nơi đối phương tính ra tay.
Nơi đó vừa ra khỏi đại trận phản ngũ hành, là ranh giới mình có thể thi triển thổ độn rời đi…
Đối phương hiển nhiên cũng đã tính toán tỉ mỉ.
Sức chiến đấu của tên đạo nhân giấy này của mình còn phải chờ tính lại, phương diện phòng ngự khẳng định không được tích sự gì, cấp độ chỉ tương đương với Luyện Khí sĩ Phản Hư cảnh.
Nhưng tiên lực lại do hắn tự thân quán chú, có thể trực tiếp cường hoành thi triển pháp thuật…
Nơi này khá gần phường trấn, dù vắng vẻ, nhưng nêu nguyên khí ba động mãnh liệt, khẳng định sẽ dẫn tới không ít chú ý của các Luyện Khí sĩ khác.
Hơn nữa nếu đạo nhân giấy hao tổn quá nhiều tiên lực, dễ bị “hết xăng” không về được cửa nhà.
Trên người đạo nhân giấy, hiện đang mang theo một phần ba tài sản của hắn.
Mặc dù còn có đạo nhân giấy số hai cùng số ba làm hậu bị, nhưng nếu có thể không tổn thất, tự nhiên là không thể bị tổn thất mới thỏa đáng…
Nhất định phải tốc chiến tốc thắng, không để đối phương đụng tới người mình!
Càng gần nơi đối phương bố trí cạm bẫy, cảm giác ánh mắt hội tụ trên người mình càng phát ra mãnh liệt.
Bởi vì bản thể không ở chỗ này, nên không có linh giác cảnh báo.
Lý Trường Thọ liếc nhìn bảo thạch hình thoi mang theo bên hông mình, đây là thành quả luyện khí hắn hài lòng thứ hai, đo cảm giác thạch - thành quả hài lòng thứ nhất là Nhiếp Hồn châu.
Sáu năm nay, ngoại trừ tăng “Ký thác tâm thần” lên người giấy, “Củng cố tiên lực” cho cấm chế, hắn cũng làm ra được cái đồ chơi nhỏ như vậy.
Lúc này bảo thạch hiện ra màu đỏ tím, đại biểu có ba đạo tiên thức linh thức trở lên, khóa trên người mình.
Trong rừng phía trước, thân ảnh hai tên trốn ở phía sau thân cây, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
Còn có một người trốn ở sau mây trên không trung, nhìn như chỉ đi ngang qua, lại duy trì tốc độ ngự không cùng phương hướng giống Lý Trường Thọ…
Trắng trợn như vậy?
Phường trấn xác thực hỗn loạn, tán tu đông đảo, ngư long hỗn tạp, ra phường trấn là không có quy tắc gì cả.
Khoảng cách cạm bẫy đối phương còn có trăm trượng…
Năm mươi trượng…
Mười trượng…
Lý Trường Thọ đột nhiên dừng mây, lẩm bẩm nói: "Còn quên mua vài món đồ."
Nói xong, quay người hướng về hướng phường trấn, tính quay lại.
Đột nhiên, ở phía trên có một tia bảo quang đập xuống, phía sau, phía trước, đều có hai thân ảnh hiện thân, vội vàng xông đến Lý Trường Thọ, trong tay bảo quang lấp lóe!
Khóe miệng Lý Trường Thọ run nhẹ, lại lập tức làm ra bộ dáng sắc mặt đại biến, sốt ruột đáp xuống phía dưới rừng cây.