"Nguyệt lão, ngươi chính là thần tiên quản lý nhân duyên, ngươi biết cái gì là tình yêu nam nữ!"
Tiền điện, có tên thiên tướng say rượu đang gào khóc. Trong điện, mặt mũi Nguyệt lão tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể đi ra nói đôi lời an ủi, vẫn không dám hứa hẹn giúp vị thiên tướng này nối dây tơ hồng.
Làm chức quan nhỏ này đã vạn năm, chuyện gì mà Nguyệt lão chưa từng gặp qua? Loại tình huống này thấy rất nhiều. Lão chỉ có thể ở đó lựa lời an ủi, nói một ít đạo lý, sau đó liên lạc cho một vị thiên tướng khác đến xử lý.
Nhân duyên chủ yếu là dựa vào cố gắng của chính mình, phải đi theo vị tiên tử kia, nảy sinh một ít chuyện lãng mạn mỹ diệu, nhất định phải có kế hoạch kỹ càng, tán gái phải có nghệ thuật…
Trước đó một lúc, Nguyệt lão đang ngồi hí hoáy tu bổ lại nam tượng đất mà hôm bữa bị Huyền Đô Đại pháp sư bẻ gãy tay. Tượng đất là do Thiên đạo chi lực biến thành, mỗi giây phút đều có Thiên đạo cảm ứng, mặc dù vẫn có thể tu bổ nhưng quá trình hết sức phức tạp.
Chủ yếu là phải “loại bỏ” tượng đất ra khỏi mảng tinh không Nhân Duyên Luân Bàn, hoàn thành tu bổ sau đó mới trả về chỗ cũ.
Vừa mới đây, lúc Nguyệt lão sắp hoàn thành tu bổ thì trước cửa xuất hiện thiên tướng kia đến khóc lóc kể lể.
Bởi vì tượng đất không thể rời khỏi Nhân Duyên Luân Bàn trong thời gian quá dài, Nguyệt lão đành đưa một điểm cuối cùng - là việc lắp lên vô cùng đơn giản – giao cho hai tên đệ tử, còn bản thân mình ra ứng phó vị thiên tướng say rượu kia.
Trong hậu điện, hai tên đồng tử cẩn thận từng li từng tí lắp đặt cánh tay lại cho tượng đất. Trên thân tượng đất bay ra một tia đạo vận huyền diệu, rồi toàn thân tượng đất khôi phục lại nguyên vẹn tay chân như lúc ban đầu.
Sau đó...
Tên đồng tử bé hơn chỉ tay lên trên mặt bàn còn sót lại một mẩu đất sét, nhỏ giọng hỏi:
"Sư huynh, cái này làm sao bây giờ?"
"Nguy rồi! Đầu vai nơi đó gắn sai!"
"Chết! Sư phụ có thể trách phạt chúng ta hay không?"
"Ừm. . ."
Tên đồng tử lớn hơn trầm ngâm một lát, mặt lộ vẻ suy tư, cầm tượng đất trong tay lật nhìn một lần khắp trên dưới, lập tức hai mắt tỏa sáng. Tên này phát hiện giữa hai chân tượng đất chỗ đũng quần có một chút khe hở…
Hai tên đồng tử đưa mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhau ra tay, cẩn thận từng li từng tí nhét mẩu đất sét vào khe hở giữa hai chân tượng đất.
Đồng tử lớn hơn còn cẩn thận lấy một cây trâm nhỏ xíu, cắm thẳng vào mẩu đất sét kia, nhẹ nhàng ghim chặt…
Đại công cáo thành!
Hai đồng tử bên này vừa tu bổ xong tượng đất, phía ngoài tiền điện, viên thiên tướng uống say đã bị hai tên bạn tốt đến khiếng về.
Nguyệt lão chắp tay sau lưng dạo bước mà đến, nhẹ nhàng hỏi:
"Hai ngươi tu bổ tượng xong chưa?"
"Tu… Tu bổ xong rồi sư phụ!"
Nguyệt lão nhận lại tượng đất, liếc nhìn rồi gật đầu hài lòng, tiện tay ném hai bình đan dược cho đồ nhi.
"Làm không tệ, tới tiền điện tu hành đi."
Nói xong, Nguyệt lão nâng tượng đất đến mảng tinh không, đưa lại chỗ đám tượng đất Độ Tiên Môn, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Nhân Duyên Luân Bàn hiện, đại đạo luân chuyển gian.
Nam tượng đất chậm rãi bay trở về vị trí nguyên bản, xung quanh ba cái nữ tượng đất kia lập tức sinh ra cảm ứng, ba sợi dây tơ hồng chậm rãi vươn về phía nam tượng đất.
Nguyệt lão nhẹ nhàng thở phào, cuối cùng cũng làm xong.
Sau đó chỉ thấy, nam tượng đất kia nhẹ nhàng lung lay, đơn giản né tránh một sợi dây tơ hồng vừa lò dò vươn tới.
"Gia hỏa này thật sự một lòng cầu đạo?"
Nguyệt lão đỡ râu mà cười, nhìn này tượng đất trên người kia ba cái không như thế nào biến hóa sợi chỉ đỏ đầu.
"Thú vị, ngược lại ta muốn chống mắt nhìn ngươi có thể tránh tới khi nào. Việc này không thể miễn cưỡng ngươi, ta chỉ có thể hỗ trợ đôi chút, không thể cường bạo ép buộc.”