Dịch: BsChien
“Linh Nga lần này gây ra tai họa, tất nhiên sẽ hao tổn không ít khí vận của nàng, cấm túc hai mươi năm không để cho sự tình như vậy phát sinh lần nào nữa, hẳn là có thể bù đắp lại một ít.”
Trong đan phòng, Lý Trường Thọ ngồi trên ghế đu, hai mắt nheo lại, đáy long không ngừng suy tư.
Việc này ngược lại cũng không quan hệ đến hắn, cũng không cần hắn phải làm hành động gì khắc phục hậu quả.
Chỉ là kiểu tính nết này của Linh Nga…
Có lẽ là do mình và sư phụ thường ngày quá nuông chiều nàng. Sắp tới chắc là phải an bài cho nàng chịu chút ma luyện.
"Thế đạo hiểm ác" bốn chữ này, sư huynh như hắn có nói đi nói lại nhiều lần cũng không bằng để tự nàng trải nghiệm dần dần.
Nghĩ như vậy, ngón tay Lý Trường Thọ nhẹ nhàng gõ gõ lên tay vịn ghế đu. Hắn nghe tiếng gió thổi vi vu, lá cây xào xạc, chợt trong lòng thấy cảm khái.
"Mình bây giờ thật nghèo.”
Hay là đào tạo sư muội công dung ngôn hạnh thi từ ca phú, rồi dàn xếp cho nàng “ngẫu nhiên” gặp một thiếu gia nhà giàu Hồng Hoang, gả sư muội đi để kiếm ít tài phú đồ cưới?
Nói đùa… Nói đùa… Thuần túy là bị tiểu sư muội chọc tức, vẫn chưa đến mức gả bán nàng ra ngoài.
Chính mình bây giờ đã thành tiên, còn có một đoạn phi thăng, cũng nên thông báo cho sư muội hiểu rõ chút tình hình, theo đúng định mức quyền hạn…
Đối với trong mắt người khác, hắn hiện tại là một đệ tử Phản Hư cấp bốn ưu tú.
Đối với trong mắt Tửu Ô, hắn nên tính là tiêu miêu Phản Hư cấp bảy cấp tám.
Đối với trong mắt sư muội, hắn hẳn là cấp bậc Nguyên Tiên…
Cái này đủ chưa.
Bí mật chỉ có bản thân mình một người được biết, thế mới gọi là bí mật. Bí mật mà nhiều người biết thì nên đổi tên gọi là “tin tức”.
Ngồi chơi nửa ngày, tiên thức Lý Trường Thọ thấy được Linh Nga vẫn luôn ở dưới tàng cây sao chép kinh văn, trong lòng hắn cũng nguôi giận rất nhiều.
Chuyện Linh Nga vừa kể với mình, có mấy phần giống với sự tình của sư phụ Tề Nguyên mà mình đã nghe đồn đại trong môn…
Nếu câu chuyện là thật, như vậy sự việc lần này của ba người Vương - Lưu - Lưu kia hoàn toàn tương tự như sư phụ mình đã trải qua tám, chín trăm năm trước, chỉ có kết quả thì lại khác biệt…
Sư phụ năm đó... Bị người ta hoành đao đoạt ái.
Kẻ tình địch kia cố ý làm vỡ nát đạo cơ của sư phụ, ý đồ phế diệt sư phụ mình. Nhưng mà trong môn lại chỉ trách phạt bằng hình thức bắt kẻ kia diện bích hối lỗi trăm năm.
Đối phương diện bích hối lỗi trăm năm đã độ kiếp thành tiên.
Trước mắt hắn cũng chỉ biết được những tin tức này. Bởi vì đây là sự tình ám muội, cho nên bị tiên môn ép xuống, đến nay đã trải qua gần chín trăm năm, không còn ai nhắc lại nữa…
Tiểu Quỳnh phong đời trước nữa, sư tổ có hai đệ tử, bao gồm sư phụ Tề Nguyên và một vị sư tỷ. Đáng ra Lý Trường Thọ và Lam Linh Nga còn có một vị nữ sư bá.
Tề Nguyên cùng sư tỷ của mình - Cũng chính là nữ sư bá của Lý Trường Thọ - vốn là thanh mai trúc mã. Nhưng khi sư phụ bị người ta đánh lén, vị sư bá này liền rời khỏi tông môn, nói là đi tìm sư tổ nhưng rồi cũng giống như sư tổ, một đi không trở lại...
Không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nói đi nói lại, đường đường Nhân giáo đạo thừa, môn phong loạn lạc như vậy thật sự không có chuyện gì hay sao?
Có phải Độ Tiên môn bị ai đó cố ý làm loạn hay không?
Hẳn là người của Thiên đình, cũng có thể chính là Nguyệt lão lâu nay vẫn ít được coi trọng; lão này âm thầm quấn loạn một đống dây tơ hồng nhân duyên lên bọn môn nhân đệ tử Nhân giáo?
Cẩn thận phân tích thì thấy Đạo môn tam giáo kỳ thật đều có “điểm yếu”.
Xiển giáo chúng tiên phần lớn mưu tính thiện nghệ, khiến người ta cảm thấy có chút tâm kế âm hiểm.