Dịch: Mặc Mặc Phi Ngữ
Biên: Độc Hành
***
Biện pháp, còn có thể nghĩ ra biện pháp gì đây chứ...
Đắm chìm trong ánh nắng mai, Lý Trường Thọ giá vân mà đi, chậm rãi bay về hướng sơn môn Độ Tiên môn.
Hôm nay trời trong gió nhẹ, chim hót hoa nở, đúng là ngày tốt lành để trở về sơn môn...
Ngay hôm sau đến ngày “Hợp lý về núi”, hắn liền gấp gáp bay trở về.
Bên ngoài thật sự là quá nguy hiểm.
Vẫn là ở trong quang huy Nhân giáo che chở, mới làm tâm thần hắn an bình hơn chút...
Lấy ngọc bài của mình ra ngoài, tới trước sơn môn, Lý Trường Thọ cùng tiên nhân canh giữ tiên môn hành lễ vái chào, rồi nói:
"Tiểu Quỳnh phong đệ tử Lý Trường Thọ, đã giải quyết xong trần duyên hôm nay trở về."
Tiên nhân kia mỉm cười lấy đi ngọc bài trong tay Lý Trường Thọ, hỏi: "Lần này ra ngoài, có thu hoạch được gì không?"
Lý Trường Thọ đáp nói: "Kỳ thật thu hoạch không quá nhiều, chẳng qua là cảm thấy đáy lòng bớt đi một phần lo lắng, từ đó một lòng truy tìm tiên đạo."
"Tốt lắm," tiên nhân cười khoát khoát tay, "Về núi ngoan ngoãn tu hành đi."
"Đúng rồi, đệ tử còn muốn đi Bách Phàm điện bẩm báo một tiếng."
Lý Trường Thọ lại làm động tác vái chào, khống chế giá vân ở độ cao thích hợp, ba về hướng Phá Thiên phong Bách Phàm điện.
Thủ vệ tiên nhân mỉm cười gật đầu, trong lòng cảm thấy, thế hệ trẻ tuổi thật không tệ.
Đến Bách Phàm điện, tìm được trưởng lão trực ban hôm nay, báo lại hành trình về quê hương lần này.
Như thế, một lần ra ngoài độ kiếp này coi như hạ màn viên mãn.
Viên mãn... Cái quỷ ấy...
Lý Trường Thọ vụng trộm bấm ngón tay tính toán, đáy lòng không chịu được lại kêu khẽ.
Một trăm ba mươi hai tòa, trong vòng một đêm lại có hai thôn trại làm tượng Hải thần sùng bái...
Hắn rõ ràng, cái gì cũng không có làm mà.
Đáy lòng nén tiếng thở dài, Lý Trường Thọ hỏi trưởng lão trực ban Bách Phàm điện một câu: "Đệ tử, có thể đi bái tượng tổ sư trong điện không?"
"Tự nhiên được," trưởng lão kia cười nói." Tượng tổ sư để ở đó chính là để môn nhân đệ tử kính bái, ai đến cũng được. Độ Tiên môn chúng ta là Nhân giáo nhất mạch, đệ tử các ngươi tuy thủ quy củ nhiều, trên thực tế theo đuổi chính là vô vi vô cầu, nhưng chỉ được lễ bái, không thể mạo phạm tổ sư."
"Đa tạ trưởng lão, đệ tử đã rõ."
Sắc mặt Lý Trường Thọ trịnh trọng đáp một câu, sau đó nghiêm túc sửa lại trường bào, áo trong một chút, đi tới sân khấu bên ngoài chính giữa đại điện, ngửa đầu nhìn phía trên bức họa.
Bên trong bức họa, một lão đạo khuôn mặt mơ hồ không thể nào thấy rõ, ngồi trên một con trâu đen, phía sau có bảo quang lấp lánh.
Đây chính là bức họa Thái Thanh thánh nhân lúc hiển linh được nhớ kỹ.
Sở dĩ khuôn mặt mơ hồ, là do ai cũng không dám vẽ chân dung Thánh Nhân, vẽ lên sẽ bị Thánh Nhân biết, nói không chừng sẽ hạ xuống trách phạt.
Lập tức, hai tay Lý Trường Thọ chắp phía trước, chậm rãi làm lễ vái chào, sau đó đi lên trước hai bước, dâng hương, cung phụng, lại lui lại ba bước, vung lên vạt áo đạo bào, quỳ gối trên bồ đoàn.
Độ Tiên môn có hai vị chấp sự, một vị trưởng lão vừa vặn thấy cảnh này, đều hơi gật gật đầu.
Giống như vậy, bình thường hằng ngày không thấy nhiều đệ tử đến đây bái tổ sư.
Một lát sau...
"Đệ tử này sao còn quỳ tại đó?"
"Tâm thành thì linh, chắc là muốn tổ sư phù hộ, tiên lộ thường ninh đó mà."
Lại sau một lúc lâu, tại các gian phòng ngăn cách bên trong đại điện, hơn mười mấy vị trưởng lão quản sự đi tới, tò mò nhìn bên này.
"Đệ tử này không phải là gặp việc khó khăn gì chứ?"
"Chúng ta đã ăn không ít linh ngư của hắn, có cần đi hỏi thăm, giúp đỡ chút không?"
"Aiza, hắn không đến chủ động xin giúp đỡ, chúng ta cũng không thể thăm dò thêm cái gì, ai mà không có chuyện phiền lòng?"
Sau nửa canh giờ.
"Các vị từng người trở về đi, chớ có nhìn nhiều. Đệ tử này vừa giải quyết xong trần duyên mà về, nên tâm cảnh bất ổn, muốn mượn nơi này bình phục tâm cảnh."